Cũng là thành quả phấn đấu của bốn đời tổng tư lệnh Yến Kinh!
Nhưng bây giờ…
Tất cả bày ra trước mặt Văn Vũ.
“Đúng là phong cảnh đẹp nhất thế gian…”
Bạch đã nói như vậy.
Yến Kinh được chiến thần Huyền Vũ nâng lên, thành phố thiên không vĩnh hằng nhắm thẳng hỏa lực vào Văn Vũ, cộng thêm cả chiến thần Thanh Long phía xa và quân đoàn người nhân bản trước mặt.
Lực lượng này đủ để chống lại một đội quân tinh nhuệ bao gồm các chức nghiệp giả cấp mười một…
Nhưng trước mặt Văn Vũ thì chẳng là gì.
Nói cách khác, trên thế giới này, ngoài Đường Hạo Phi thì không ai có thể lọt vào mắt Văn Vũ.
Nhưng tất nhiên Bạch cũng không đặt hết mọi hy vọng lên đám binh tôm tướng cá này.
Đường Hạo Phi vừa mới trở lại trái đất, không hiểu vì lý do gì mà bây giờ không động thủ được - Mà cho dù Đường Hạo Phi có thể động thủ thì cũng chưa chắc có thể xử lý được Văn Vũ.
Nếu như không có Đường Hạo Phi, chỉ dựa vào phân thân của Bạch thì không thể ngăn cản bước tấn công của Văn Vũ - Điểm này cả Bạch và Văn Vũ đều rõ ràng.
Nhưng rõ ràng thì thế nào?
Bạch không cần phân thân này nữa, cũng không cần Yến Kinh nữa.
Mấy thứ này chắc chắn không lưu lại được nữa, nhưng đừng hòng tôi tặng không công cho cậu! Tôi muốn chính cậu tự hủy hoại Yến Kinh, phá hủy tất cả những thứ tích góp mấy ngàn năm nay, tôi muốn chính cậu tự hủy hoại con át chủ bài mà mình tạo ra!
Tôi muốn thấy cậu áy náy, muốn cậu tức giận!
Tôi muốn tay cậu phải dính máu của bao nhiêu người!
Bởi vì…
Cảm giác này khiến tôi vui vẻ…
Bởi vì tôi thích!
Bạch nghĩ như vậy, sau đó phát động tấn công!
“Giết cậu ta!”
“Bùm!”
Vô số ánh sáng bao trùm lên nơi Văn Vũ đang đứng.
…
Năng lượng tập trung và vô cùng mạnh mẽ.
Có thể thấy điểm mà năng lượng tấn công không ngừng vặn vẹo, khoảng hai giây sau, một lỗ đen xuất hiện ở vị trí Văn Vũ đang đứng…
Nhưng cho dù lỗ đen kia có lôi kéo như thế nào, cho dù những đòn công kích dồn dập ra sao, thì Văn Vũ vẫn đứng yên tại đó không chút sứt mẻ.
Cậu không ra tay công kích, cũng không phòng ngự - Loại tấn công cấp độ này thậm chí không làm xước da Văn Vũ được, cậu chỉ đứng đó, giống như đang tự hỏi.
Bạch thấy thế thì khẽ cười.
Ông ta rất thích biểu cảm này của Văn Vũ - tự hỏi có nghĩa là do dự, có nghĩa là chần chừ, có nghĩa là đang gặp vấn đề.
Cho dù những thứ này không tạo thành thương tổn cho Văn Vũ, nhưng theo quan điểm của Bạch thì chúng cũng không phải không có giá trị gì.
Tuy nhiên, giá trị của mấy thứ này không cao…
Đến tận khi đợt tấn công thứ hai kết thúc thì Văn Vũ mới không suy nghĩ lung tung nữa.
Văn Vũ cũng không nở hủy diệt mấy thứ này, dù sao đi nữa thì những thứ này cũng là nền tảng do Lâm Hải Phong và Franke sáng chế ra! Có lẽ trong mắt Văn Vũ, bọn chúng không quá mạnh, nhưng điều này không có nghĩa là chúng không có giá trị…
Mà ngược lại, giá trị của bọn chúng rất cao, năng lực chiến đấu cũng đáng thưởng thức.
“Nhưng mà, kẻ địch chính là kẻ địch, không phải sao?”
Văn Vũ tự hỏi, sau đó hơi quay lại nhìn về phía Franke đang ngủ say. Một lúc sau, cậu quay người nhìn về phía Bạch.
“Ông thích nhìn thấy tình cảnh đó, đúng không?”
Bạch mỉm cười gật đầu, không che giấu sở thích xấu xa của mình.
“Vậy tôi sẽ cho ông xem chán thì thôi!”
Văn Vũ nói xong thì khẽ vươn tay ra.
Chiếc nhẫn đầu chó trên tay cậu khẽ lóe lên.
…
Hơn nửa chiến thần Huyền Vũ và chủ thể của thế giới thiên không vĩnh hằng do máy móc tạo nên.
Mặc dù Văn Vũ đã nổi lên sát tâm, nhưng điều đó không có nghĩa là Văn Vũ sẽ vô duyên vô cớ lãng phí đồ vật - So với chuyện nghiền bọn chúng thành bột mịn, Văn Vũ sẽ tính toán cách nào để tận dụng phế vật một cách tối ưu nhất.
Chiếc nhẫn đầu chó khẽ vặn vẹo, sau đó tự động tuột ra khỏi tay Văn Vũ. Chủ thể Độc Nhãn rơi xuống đất, khẽ duỗi người một cái rồi chìm vào trong bùn.
Chuyện tiếp theo không cần Văn Vũ lo lắng - Có Độc Nhãn ở đây, chiến thần Huyền Vũ và thành phố thiên không vĩnh hằng đừng hòng chạy thoát!
Sau đó, tia sáng màu tím khẽ lóe lên, hồn cảnh thứ sáu và hồn cảnh thứ tám của Văn Vũ mở ra, Lạc Lạc và Ibira xuất hiện bên cạnh Văn Vũ.
“Chuyện bên này giao cho chúng mày!”
Văn Vũ chỉ vào đám người nhân bản, Thợ săn sinh linh của Lạc Lạc và Tái sinh gien của Ibira đều có thể xử lý hết đám phân bón hữu cơ này.
Cuối cùng, Văn Vũ quét mắt về phía chiến thần Thanh Long ở phía xa.
“Không ngờ lần đầu gặp mặt lại trong tình huống này…”
Văn Vũ thở dài, sau đó khởi động hồn cảnh thứ ba. Một lát sau, Tinh xuất hiện bên người Văn Vũ.
“Hủy nó đi!”
Văn Vũ vừa nói xong thì Tinh đã nhanh chóng xông ra ngoài.
Văn Vũ lại ngồi xuống chỗ cũ, hắc quang lưu chuyển, một hàng phòng ngự màu đen bao trùm lên Yến Kinh.
Nếu nhóm hồn sủng không cẩn thận làm nổ tung trái đất thì Văn Vũ không thể hoàn thành tâm nguyện của Franke được…
Về điểm này, Văn Vũ vẫn có tính toán.
…
Chương 2528 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]