Môi trường sống, năng lực phòng thủ…
Đó hoàn toàn là sự lựa chọn tốt nhất!
"Thật là một nơi tốt…"
Ca Tu không nhịn được nói như vậy, nhưng câu nói này lại thu hút sự chú ý của Bạch.
"Tốt sao? Thích không?"
"Rất thích! Bản thân tôi rất thích!"
Ca Tu lại khen ngợi một lần nữa, mà Bạch lại cười lắc đầu.
"Đây là tẩm cung của Chủ nhân… có thể không tốt sao…"
Ngay khi năm chữ "Tẩm cung của Chủ nhân" được thốt ra, cả Ca Tu và Arthur đều rùng mình, nụ cười trên mặt họ biến mất ngay lập tức. Ca Tu nhìn chằm chằm vào cung điện phía xa, ngập ngừng một lúc rồi nói.
"Đừng náo loạn…"
"Ha ha…"
Bạch cười nhẹ, không trực tiếp giải thích, chỉ dẫn theo đám người đi thẳng tới nhóm cung điện.
Trên đường đi, Ca Tu nhìn xung quanh, tuy nhiên anh ta chưa từng đến đây, cũng không thể phân biệt được cụm từ "tẩm cung của Chủ nhân" là đúng hay sai, nhưng rõ ràng Ca Tu đã phát hiện ra một số thứ khác.
Toàn bộ cung điện tan hoang…
Không có lính canh, không có người hầu, không có phục vụ…
Anh ta không nhìn thấy bất kỳ sinh vật sống nào khác ngoại trừ bản thân và những người khác.
Mãi cho đến khi quần thể cung điện, Bạch mới mở miệng giải thích một câu.
“Có một số chuyện tôi còn chưa nói với mọi người. Hiện tại thì chủ nhân đã không còn là một mối nguy nữa rồi.”
“Lúc chủ nhân không ở đây, tôi nắm quyền kiểm soát tất cả bảo địa trên thế giới này. Mà xét cho cùng thì nơi từng là tẩm cung của chủ nhân này cũng chỉ là một loại bảo địa mà thôi… Cho nên, tôi đã đóng tất cả quyền ra vào nơi này rồi, ngoại trừ tôi thì không có bất cứ kẻ nào được tiến vào!”
“Nói cách khác thì hiện tại nơi này chính là hang ổ, chính là đại bản doanh của chúng ta! Mà mọi người lại còn là nhóm cư dân đầu tiên sống ở đây.”
“Môi trường ưu việt, không có nguy hiểm lại không có địch ngoại lai… Mọi người có thể tự dựng nhà ở bất cứ đâu trong nơi này ngoại trừ một số địa điểm nhất định. Cung điện bên trong Quần thể Cung điện hay thảo nguyên bên ngoài kia đều có thể là nhà mới của mọi người, đợi đến khi tôi giải quyết xong Văn Vũ, tôi sẽ đưa mọi người ra ngoài.”
Giọng nói của Bạch vô cùng bình tĩnh nhưng ý tứ trong câu nói quả thực làm lòng người phấn chấn.
Vẻ tươi vui đều lộ rõ ra trên gương mặt của mỗi một người tại đây. Bạch thấy thế cũng nở một nụ cười, rồi giao những chuyện còn lại cho Ca Tu và Arthur phụ trách. Cả người ông chợt lóe lên rồi xuất hiện trong sảnh của người cai trị.
…
Sảnh của người cai trị vẫn đèn đuốc sáng trưng như vậy, những bức tường và mặt sàn bị chiến tranh tàn phá nay đã khôi phục hoàn toàn bởi tác dụng của trận pháp.
Tất cả đều như chưa từng thay đổi qua…
Ngoại trừ con người.
Chủ nhân nơi này nay đã biến mất không thấy, thay vào đó là tên Bạch cướp đoạt chính quyền “đáng khinh”!
Nhưng có thể nói gì về chuyện này đây…
Thắng làm vua thua làm giặc, hầu hết mọi người đều không để ý đến thủ đoạn bên trong mà chỉ để ý đến kết quả mà thôi.
Và rõ ràng là Bạch chính là loại người thực dụng chỉ nhìn kết quả đó, ông ta đi vào đại điện của người cai trị, đầu tiên là liếc nhìn viên đá do thần ban tặng vẫn sừng sững ở giữa đại sảnh, tỏa ra ánh sáng trắng.
Tiên Đế và chủ nhân vẫn không thể phân được thắng bại…
Với thực lực của Bạch, ông căn bản không thể tưởng tượng được khi hai người này chiến đấu thì đến khi nào mới có thể phân được thắng bại. Vì vậy Bạch chỉ lướt qua viên đá do thần ban tặng rồi đi đến bên ngai vàng ở phía trước, nhấn vào cơ quan trên tay vịn của ngai vàng. Một cái gì đó không xa ngai vàng của thần điện không giới.
Sau đó những tiếng “ục ục” vang lên…
Bức tường phía sau ngai vàng đột nhiên vỡ nát làm lộ ra một thông đạo thẳng tắp sâu thẳm. Bạch không bất ngờ lắm với cảnh tượng vừa xảy ra, ông tự nhiên đi men theo thông đạo, trong chốc lát đã đến được điểm cuối.
Phía cuối thông đạo này lại là một cái phòng thí nghiệm.
Cái này kém xa phòng thí nghiệm của Ma chủ nhưng về mặt thông số kỹ thuật thì nơi này mạnh hơn rất nhiều so với phòng thí nghiệm ở Yến Kinh. Hơn nữa dụng cụ và địa điểm không quan trọng, thứ quan trọng là những người tham gia thực nghiệm…
Có thể nhìn thấy hai bóng người đang ngồi trước bàn phẫu thuật, mà Đường Hạo Phi chính là người đang nằm im trên bàn mổ mặc cho hai người kia muốn làm gì thì làm, đến tận đậy, phân thân của Bạch mới mở miệng.
“Đã mang người về rồi.”
“Ừm, làm tốt lắm.”
Bản thể của Bạch cũng không quay đầu lại chỉ nói một câu khích lệ rồi sau đó nhìn phân thân nhanh chóng mờ đi rồi liền biến thành luồng sáng biến mất không thấy đâu nữa. Lúc này Bạch mới ngẩng đầu lên, lau đi mồ hôi ướt đẫm trên trán.
“Tiên tri à, còn bao lâu mới nữa quá trình cải tạo mới có thể hoàn thành đây?”
“Với tiến độ hiện tại thì xem ra cần khoảng hơn bảy ngày nữa.”
Tiên tri, ông lão da đen trước kia hiện tại đã biến thành một ông già tóc tai thưa thớt hoa râm rồi. Lão cũng không ngẩng đầu lên mà nói một câu sau đó lại cầm dao phẫu thuật trên tay, dùng toàn lực đâm xuyên da thịt của Đường Hạo Phi!
Một tiếng nổ nhẹ vang lên.
Dao phẫu thuật được đặc chế từ kim loại hiếm đã vỡ vụn thành từng mảnh, mà Đường Hạo Phi đang bình thường thì một giọt máu chảy ra từ trên bụng…
Đây không phải là lần đầu tiên…
Co thể nhìn thấy, bây giờ trên người Đường Hạo Phi ở đâu cũng đầy những vết máu đỏ ửng, những vết màu này nối lại thành từng đường, rồi từng đường nối lại thành một bức tranh. Biến cơ thể Đường Hạo Phi thành một trận pháp kỳ quái vẫn chưa được hoàn thành!
Mà lúc này Đường Hạo Phi chỉ nhắm mắt không nhúc nhích, giống như một xác chết vậy…
…
Chương 2547 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]