Bảy ngày ngắn ngủ đã trôi qua.
Vào buổi trưa ngày thứ bảy, theo sau những tiếng vù vù gây chấn động,
Vách tường phía sau ngai vàng ở đại điện của người cai trị đột nhiên vỡ ra, bóng dáng của Bạch và Tiên tri chậm rãi đi ra từ bên trong thông đạo.
Phía sau hai người là một Đường Hạo Phi toàn thân bị phủ đầy bởi những chiến văn kỳ lạ đang bước theo sau, vẻ mặt bình tĩnh, không có một chút cảm giác nào cho thấy anh ta đang bị người khác điều khiển.
Mãi cho đến khi ba người ra khỏi mật đạo, đi vào đại điện của người cai trị rồi đứng bên cạnh viên đá trời ban, Tiên tri mới chắp tay với Bạch.
“Chúc cho võ vận của đại nhân hưng thịnh, chuyến này có thể diệt trừ được Văn Vũ!”
Chỉ một câu nói này đã tiết lộ gần như toàn bộ mục đích của Bạch rồi…
Đúng vậy, lần này Bạch không quan tâm đến việc Văn Vũ đã đoạt mất Yến Kinh và giết hết các sinh vật của Đại Thế giới Tây An, thậm chí ông mặc kệ việc Văn Vũ đã từng giết chết Thiên Thần và Ý chí của Trái Đất. Tất cả mọi chuyện được Bạch hiếu một cách rõ ràng đơn giản chính là, chỉ cần bản thân ông có thể tự tay giết chết Văn Vũ thì tất cả mọi thứ đã bị tên Văn Vũ đó cướp đi cũng sẽ về đến tay ông mà thôi.
Bạch hiểu được đạo lý này và tất nhiên Văn Vũ cũng hiểu nó…
Tới hiện tại thì bất cứ một rắc rối nào cũng trở thành chuyện nhỏ, chỉ còn một thứ cũng là thứ quan trọng nhất, không còn nghi ngờ gì nữa chính là trận quyết chiến cuối cùng giữa Bạch và Văn Vũ.
Người thắng thì sẽ có tất cả.
Đối với lời chúc phúc của Tiên tri Bạch chỉ cười khẽ, ông nhìn Đường Hạo Phi đang ở phía sau, trong ánh mắt lộ rõ ý nghĩ tự mãn.
Những uy hiếp mà Bạch gây ra cho Văn Vũ đều không phải là bắn tên không đích…
Bạch làm được bước này không chỉ dựa vào đầu óc và vận may của ông thôi đâu, đó là vì ông nắm giữ rất nhiều át chủ bài!
Còn Đường Hạo Phi cũng chỉ là một trong số đó mà thôi…
“Chờ tin tốt của ta đi.”
Bạch nói khẽ, sau đó một kẽ nứt không gian đột ngột xuất hiện bên cạnh Bạch, ông ung dung thong thả sửa sang lại quần áo trên người rồi bước vào bên trong.
Khi ông lại một lần nữa mở mắt ra thì bản thân đã ở trái đất rồi…
Xung quanh là những bức tường được trang hoàng tinh xảo.
Trước mặt là Franke đang ngồi trên xe lăn phê duyệt văn kiện…
Đúng vậy, Bạch mở một Trận pháp Truyền tống ngay trong nhà Tổng tư lệnh của Yến Kinh!
…
Franke đang phê duyệt văn kiện thì thấy xung quanh mình bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, vẻ mặt liền thay đổi sau đó bỏ văn kiện và bút máy trong tay xuống, ung dung ngẩng đầu lên, nhìn về phía vị khách không mời mà đến đột ngột xuất hiện ngay trước mặt mình.
Ông ta vẫn rất bình tĩnh không vì sự xuất hiện của Bạch mà mất khống chế.
Bạch cũng không quá bất ngờ vì chuyện này. Rốt cuộc thì Franke có phản ứng ra sao thì cũng không thể thay đổi được cục diện người mạnh ta yếu được.
Một khi đã như vậy thì Franke cần gì phải làm quá lên, cần gì phải giãy giụa và chống cự một cách vô ích chứ?
Bạch đi xung quanh hai vòng rồi mới nhìn về phía Franke.
“Nói đi, Văn Vũ đang ở đâu?”
“Cậu ta đang ở Ma Điện còn cụ thể là tầng nào thì tôi cũng không rõ lắm, đúng rồi, ông có muốn một ly cà phê không?”
Giọng điệu giống như hai người bạn cũ vừa gặp lại. Nếu ở đây có người thứ ba, chắc chắn người đó sẽ không tin hai người này đang ở phe đối địch của nhau mà lại còn là kẻ thù ngươi chết ta sống nữa!
“Hiện tại thì tôi không uống cà phê, lo xử lý gọn gàng mọi chuyện ở Yến Kinh đi, chờ sau khi tôi làm thịt Văn Vũ về sẽ tổ chức một cái lễ tang để cứu vớt thể diện cho ông.”
Bạch vừa dứt lời, kẽ nứt không gian lại một lần nữa mở ra, vừa bước vào trong, nháy mắt đã đến tầng thứ nhất của Ma điện rồi.
Tại tầng thứ nhất của Ma Điện.
Trời trong nắng ấm, mặt trời chói chang.
Xét về tiêu chuẩn thời gian ở Ma điện thì đây là một buổi chiều có chút nóng bức.
Một buổi chiều đáng lẽ ra nên ở nhà ăn trái cây lạnh rồi xem phim bộ cẩu huyết…
Mãi cho đến khi một trận gió dữ dội thổi qua, ngay sau đó, một kẽ nứt không gian đột ngột xuất hiện tại chính giữa đại lộ trung tâm.
Cảnh tượng lạ thường nghiễm nhiên thu hút sự chú ý của các tiểu đội đang tuần tra đại lộ trung tâm.
Bọn họ cầm chắc vũ khí trong tay, nhanh chóng đi tới vị trí nơi dao động không gian xảy ra trong thời gian nhanh nhất. Không thể phủ nhận thành vệ quân của Ma Điện vẫn có chút tài cán.
Nhưng di chuyển đến đó cũng cần thời gian, vì thế mà khi thành vệ quân Ma Điện đến chỗ dao động không gian xảy ra cũng là lúc họ nhìn thấy kẽ nứt không gian dần dần khép lại… Cùng với đó là hai tên đàn ông đứng ngay trước kẽ nứt không gian.
Một người có thân hình cao lớn cường tráng, toàn thân được bộ đồ chiến bó sát, chỉ còn lại khuôn mặt đầy những hoa văn dữ tợn và kỳ lạ đến đáng sợ.
Người còn lại mặc một bộ đồ trắng, vẻ mặt lạnh lùng, đang đánh giá Cung điện Ma Linh phía trước và khu trung tâm thành phố của Ma điện ở bên cạnh.
“Dàn trận!”
Chương 2548 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]