Tuy rằng hai người đột ngột xuất hiện này vẫn chưa thể hiện sự thù địch rõ ràng nhưng có thể thấy được từ dáng vẻ bên ngoài, hai người này đều không phải là con rối linh hồn lại càng không phải người của Lierda. Đã như vậy thì hai người họ chỉ có thể là kẻ địch mà thôi…
Đội trưởng tiểu đội vừa đưa ra mệnh lệnh thì tiểu đội tuần tra có gần mười người nhanh chóng xếp thành đội hình chiến đấu, đồng thời, đội trưởng của tiểu đội la hét vào trang bị thông tin, không bao lâu sau, một đại đội thành vệ quân của thành phố trung tâm liền xuất hiện bao quanh chỗ hai người đang đứng.
Mãi đến bây giờ, Bạch mới mở miệng.
“Văn Vũ đang ở đâu?”
Giọng nói thản nhiên vang lên làm cho tất cả thành vệ quân có mặt tại đây đều hai mắt nhìn nhau…
Họ biết cái tên Văn Vũ này còn việc Văn Vũ ở đâu… làm sao họ biết được chuyện này cơ chứ?
Thấy thế, Bạch cũng tự hiểu ra sơ hở của bản thân vì thế, ông đã đổi câu hỏi.
“Ma linh đang ở đâu?”
Lúc này, đội thành vệ quan cuối cùng đã khôi phục lại trạng thái.
Không có câu trả lời trực tiếp nào cho câu hỏi của Bạch cả, tất cả thành vệ quân chỉ giữ chặt dao, súng và kiếm, giây tiếp theo, ánh sáng của súng đạn, kỹ năng bắt đầu loé lên.
Sự thù địch lại càng rõ ràng nhưng chẳng qua…
“Chậc…không ngờ rằng trong lúc tìm người thì lại xảy ra sự cố, đây đúng là chuyện ngoài ý muốn.”
Bạch không để ý đến sự thù địch của thành vệ quân ở xung quanh, ông chỉ lo độc thoại mãi cho đến khi Đường Hạo Phi đứng bên cạnh giơ chân lên, đạp xuống nền đất trước mặt!
“Uỳnh~~~”
Dư vị của sức mạnh bắt đầu khuếch tán khắp nơi cùng với một tiếng nổ vô cùng nhỏ.
Những gợn sóng vô tận bắt đầu lan tràn, gợn sóng tỏa ra từ nơi chân của Đường Hạo Phi chạm đất, hết vòng này đến vòng khác, toàn bộ quá trình tuy chậm, nhưng trên thực tế lại cực kỳ nhanh.
Nhóm thành vệ quân đang vây quanh Đường Hạo Phi còn không có phản ứng gì với chiêu thức này, những đợt sóng gợn băng ngang qua cơ thể của từng người…
Nhưng bất ngờ là…
Không có bất cứ chuyện gì xảy ra cả…
Làn sóng chỉ giống như cơn gió nhẹ nhàng thổi qua cơ thể mà thôi, dáng vẻ đáng sợ này, quy mô sức mạnh to lớn thế nhưng lại không gây ra bất cứ tổn thương nào cho bất kỳ ai!
Vì thế mà nhóm thành vệ quân đông như kiến đảo mắt nhìn nhau. Mãi cho đến khi áo giáp và vũ khí trên người bọn họ phát ra tiếng động…
Từng đợt từng đợt âm thanh truyền ra giống như có một cái động cơ đang chạy trong áo giáp và vũ khí của họ vậy. Giây tiếp theo, áo giáp và vũ khí trên người nhóm thành vệ quân vỡ vụn ra kêu tiếng răng rắc sau đó nhanh chóng hóa thành những hạt bụi nhỏ bé phủ đầy trên mặt đất.
Đây giống như một màn dạo đầu.
Khi gợn sóng sức mạnh của Đường Hạo Phi khuếch tán ngày càng xa, tất cả các tòa nhà, sắt thép và các vật liệu phi hữu cơ khác nằm trong vùng phủ của cơn sóng này đều run lên, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng nổ, một đám mây bụi khổng lồ ngay lập tức bao phủ toàn bộ thành phố!
Cho đến khi khói bụi mù mịt tan hết…
Dáng vẻ của tầng thứ nhất của Ma điện đã thay đổi hoàn toàn.
…
Thành phố trung tâm của Ma điện trước đây bây giờ đã biết mất không còn chút gì,
Những thứ còn lại chỉ là cát bụi và vụn sắt bao trùm, tất cả những con rối linh hồn trong thành phố đang ngồi thất thần trên nơi đã từng là nhà của mình nhưng hiện tại, nó chỉ còn là những hạt cát trong phế tích này mà thôi, bọn họ ngờ nghệch, bọn họ hoảng hốt, bọn họ không biết rốt cuộc tai hoạ này từ đâu mà kéo đến.
Mãi cho đến khi một tiếng “uỳnh ~~” nữa lại vang lên.
Một gợn sóng sức mạnh còn mạnh mẽ hơn khi nãy đột nhiên khuếch tán khắp nơi, và nhanh chóng bao trùm toàn bộ tầng một của ma trường.
Có thể nhìn thấy, những thành vệ quân tiếp xúc đầu tiên với gợn sóng lập tức phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo cơ thể lập tức nứt ra, máu thịt bắn tung toé, mấy chục nghìn thành vệ quân chỉ còn một đống thịt máu nát bươm trên mặt đất.
Những gợn sóng lan ra càng lúc càng xa, trong lúc nhất thời, tiếng nổ "rầm", "rầm" không dứt, cho đến khi Đường Hạo Phi rút chân lại, toàn bộ tầng một của Ma Điện đã biến thành một mảnh đất trống…
Bai chỉ nhắm mắt lại và từ từ phát ra tri giác.
“Số người đủ thực lực để sống sót, tổng cộng là 5…Nhưng tiếc là Văn Vũ không có trong số đó…”
“Cho nên, cậu ta không ở đây.”
Bạch thở dài, lấy thiết bị liệt giới ra, có vẻ như ông muốn đi đến tầng khác của Ma Điện, nhưng một giọng nói yếu ớt đột ngột từ xa truyền đến tai ông.
"Ừm… Hình như tôi biết Ma Linh điện hạ ở đâu…"
"Ồ?"
Bạch lập tức ngước mắt lên, tầm mắt lướt qua khoảng không, trực tiếp khóa chặt một sinh vật hình rồng đang co rúm lại chôn vùi dưới lớp bụi.
“Ngươi tên là…Oga, đúng chứ?”
“Đúng đúng đúng, tôi chính là Oga.”
Sức mạnh của Oga thật sự có thể tránh được một kiếp trong đợt tấn công kinh khủng vừa rồi, nhưng chắc chắn ông ta không có sức để phản kháng lại…
Oga không dũng cảm đến như thê.
Vẻ mặt ông ta nhăn nhó, hạ giọng nói với Bạch.
Chương 2549 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]