Không, kỳ thật Bạch hiện tại cũng đã không còn đường sống nào.
Ông ta chỉ có thể đứng dậy một lần nữa, di chuyển đôi chân của mình và chạy thẳng đến đại điện của người cai trị.
Phía sau, ông ta mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng lôi quang bộc phát ra khỏi cơ thể Đường Hạo Phi.
…
Khe nứt không gian nhanh chóng khép lại, trong vòng hai giây, khe nứt không gian do Đường Hạo Phi xé mở đã đóng lại.
Diệp Nam và Akkad vẫn nằm trên mặt đất hồi khí, tuy rằng hai người đã cùng nhau đồng cam cộng khổ, nhưng lại không có giao tình quá lớn, cho nên giữa hai người cũng không có giao tiếp nhiều.
Cho đến khi khóe mắt Akkad lướt qua ánh đèn đường, rồi anh ta trợn tròn đôi mắt.
Chỉ nhìn thấy một đôi mắt chó màu cam đột nhiên xuất hiện trên cột kim loại của đèn đường.
Đôi mắt của con chó đảo khắp nơi, đang lúc Akkad nghĩ rằng mình bị ảo giác, một giọng nói vang lên từ ngọn đèn đường.
“Cho nên, đây là có chuyện gì?”
“Ách…”
Cảnh tượng kỳ lạ khiến Akkad không kịp phản ứng, anh ta nhìn Diệp Nam bên cạnh, nhưng anh ta thấy Diệp Na, cũng có một biểu hiện như gặp quỷ, anh ta lập tức hiểu rằng những gì anh ta đang nhìn thấy không phải là ảo giác.
Vì thế, anh ta do dự mà hỏi.
“Ngươi lại là…”
“Ta là độc nhãn a! Ngươi là Akkad, người kia gọi là Diệp Nam, sao mà, đây là bị tính kế sao?”
Ai có thể nhìn ra ngươi là độc nhãn a đại ca!
Akkad trong nội tâm phun tào, nhưng anh ta biết sau khi độc nhãn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không bao lâu nữa Văn Vũ sẽ biết hết mọi chuyện, vì vậy Akkad chỉ đơn giản là miêu tả một lần chuyện vừa xảy ra.
“Cho nên, Ngũ hoa mất đi hiệu lực, Bạch chạy trốn, lại bị Đường Hạo Phi đuổi theo, đúng không?”
“Đúng, chính là như vậy.”
"Vậy thì ta hiểu rồi, các ngươi chờ một chút, một lát nữa đại ca sẽ tới."
Nói xong, mắt chó trên đèn đường biến mất ngay lập tức.
Akkad cùng Diệp Nam mắt to trừng mắt nhỏ, cho đến một lúc sau, một khe nứt không gian mở ra từ bên cạnh hai người, Văn Vũ lặng lẽ chui ra.
Giờ phút này, Văn Vũ biến mất gần hai tháng chỉ cảm thấy sảng khoái, ngay tại vũng lầy máu thịt buồn nôn này, cậu cũng cảm giác được ánh nắng tươi sáng!
Mình cuối cùng cũng thắng rồi…
Không sai, trận quyết chiến cùng Bạch, chính mình là người cười tới cuối cùng, vì nói đúng ra thì mọi chuyện diễn ra ở đây chỉ là sự tiếp diễn của trận chiến đó.
Đáng tiếc là Bạch vẫn bỏ chạy, nhưng không thể trách Văn Vũ, tuy rằng Bạch không tiêu diệt được phân thân độc nhãn này, nhưng cũng không nên thiếu phòng bị. Thời điểm bình thường, độc nhãn không thể bám vào ý chí một người, cũng chính là sau lúc Bạch chạy trốn, độc nhãn mới phát giác phòng ngự của Yến Kinh xuất hiện lỗ hổng.
Nhưng nghĩ lại, Đường Hạo Phi hẳn là có thể xử lý gọn gàng Bạch, đúng không?”
Ân, hẳn là có thể…
“Bùm!”
Một làn sóng xung kích truyền đến, chấn động toàn bộ đại điện của người cai trị.
Cửa lớn không chút sứt mẻ, một lát sau, cùng với tiếng “Kẽo kẹt”, cánh cửa bị mở ra từ bên ngoài, Bạch thất tha thất thểu đi tới.
Cả người Bạch lúc này không còn chỗ nào trên người lành lặn, xương lòi ra ngoài, máu tươi đầm đìa. Tương ứng với đó là sắc mặt của Bạch - trắng bệch, vô thần, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Ông ta đã bị Đường Hạo Phi bức tới đường cùng!
Lão Đường vẫn đuổi theo không bỏ, sức lực càng ngày càng mạnh. Trong tình huống này, một kẻ có tố chất thân thể cấp mười đỉnh phong như Bạch căn bản không thể nào tìm thấy trục bánh xe kích hoạt trang bị liệt giới để chạy trốn khỏi nơi này.
Sự kiên trì trong lòng giúp Bạch chống đỡ đi tới được đại điện người cai trị…
Nhưng cũng chỉ đi được đến đây là dừng lại.
Ông ta thất tha thất thểu ngồi xuống bên cạnh viên đá trời ban. Bạch quỳ rạp xuống đất, thở hổn hển, tiếng bước chân sau lưng lại vang lên, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi bóng dáng cao lớn của Đường Hạo Phi.
“Ông chơi tôi!”
Đến tận bây giờ, Đường Hạo Phi đẩy Bạch vào bước đường cùng mới có thời gian và sức lực để nói với Bạch một vài vấn đề. Đường Hạo Phi nói thế, nhưng lại chỉ đổi lại được một nụ cười mỉa mai của Bạch.
“Là do cậu ngu xuẩn, sao lại trách tôi?”
Câu trả lời đầy sự chế giễu - Người sắp chết thì còn sợ gì nữa. Đường Hạo Phi tỏa ra sát khí mạnh mẽ, Bạch cũng lười nói nhiều với anh ta!
Dù sao thì căn cứ theo những chuyện Bạch đã làm trước đó, Đường Hạo Phi nhất định không thể nào không tha cho ông ta một con đường sống.
“Tôi biết tôi ngu xuẩn…”
Đường Hạo Phi trầm mặc một lát, sau đó mới nói tiếp - Anh ta không hề kiêng kị nhược điểm này của mình.
“Nhưng tôi cho rằng ông đáng tin cậy…”
“Hừ…”
Bạch khinh thường hừ lạnh một tiếng, sau đó nằm ngửa nhìn về phía Đường Hạo Phi.
“Ai đáng tin cậy? Không ai đáng tin cậy cả! Chỉ có loại ngu ngốc như cậu mới cho rằng trên đời này có người đáng tin, chỉ có mình cậu cho rằng có thể có bạn bè, có thể thật lòng quan tâm đến người khác!”
Bạch bắt đầu lải nhải, đồng thời từ bỏ chống cự. Đường Hạo Phi vừa lắng nghe vừa giẫm lên tay phải Bạch, anh ta hơi dùng sức một chút, bàn tay phải đeo nhẫn không gian của Bạch lập tức đứt lìa.
Chương 2570 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]