Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2571: CHƯƠNG 2571: TRỜI KHÔNG DIỆT TÔI!

Bạch cũng không để tâm đến nỗi đau đớn này, chỉ tiếp tục nói.

“Cậu coi tôi là bạn bè, nhưng tôi lại chơi cậu. Tôi thừa nhận chuyện này tôi làm không ra gì, nhưng cậu nghĩ Văn Vũ là người tốt à? Có lẽ cậu không biết Văn Vũ muốn làm gì… Nhưng tôi biết…”

“Bùm!”

Đường Hạo Phi tung một cú đá, lập tức khiến những lời còn lại của Bạch chui lại vào trong bụng.

“Ông nên biết một điều, những chuyện này tôi không cần biết. Tôi chỉ cần biết rằng trong thời điểm nguy hiểm nhất, chính Văn Vũ là người bước tơi ngăn cản các người, như thế là đủ rồi.”

“Ha ha…”

Trước khi chết còn muốn châm ngòi ly gián nhưng lại bị lão Đường nói cho không còn lời nào để nói, Bạch há miệng phun ra một ngụm máu, sau đó nằm trên mặt đất hình chữ X, ra vẻ muốn chém muốn giết tùy cậu.

Mà Đường Hạo Phi cũng không phụ sự kỳ vọng của Bạch.

Anh ta nâng chân lên, nhắm thẳng vào đầu Bạch. Giây tiếp theo, bàn chân to lớn mang theo sức gió chụp xuống đầu Bạch!

“Bùm!”

Toàn độ đại điện người cai trị run lên!

Nhưng mà…

Bạch lại không bị Đường Hạo Phi một chân giẫm chết. Khi Đường Hạo Phi đặt chân xuống thì chỉ cảm thấy có một lực lượng ngăn cản công kích của mình, khi bàn chân anh ta chỉ còn cách má Bạch khoảng mười centimet thì không thể nào hạ xuống được nữa.

Bạch vốn dĩ đã buông xuôi chịu chết, nhưng chờ nửa ngày vẫn không thấy gì. Ông ta chậm rãi mở mắt, liền nhìn thấy đế giày đen nhánh của Đường Hạo Phi.

Bỗng nhiên, một âm thanh truyền đến bên tai Bạch. Âm thanh vô cùng mơ hồ, Bạch có thể nghe được, nhưng Đường Hạo Phi lại không có cảm giác.

Anh ta còn đang nghĩ Bạch dùng pháp bảo hoặc kỹ năng gì đó, giây tiếp theo, Đường Hạo Phi lại nhấc chân lên, định lặp lại động tác ban nãy thì lại nghe thấy tiếng cường sang sảng của Bạch!

“Trời không diệt tôi! Trời không diệt tôi!”

Giọng nói sắc bén khiến sắc mặt Đường Hạo Phi đột nhiên trầm xuống. Anh ta đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy Viên đá trời ban sau lưng không biết từ lúc nào đã tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Đường Hạo Phi hít sâu một hơi…

Viên đá trời ban vẫn nằm ở trung tâm đại điện như cũ.

Nhưng có điều khác biệt chính là bây giờ xung quanh nó lại bao trùm một luồng ánh sáng mờ ảo. Luồng sáng này không quá chói mắt, nhưng Đường Hạo Phi lại có thể nhìn ra được sức mạnh uy nghiêm ẩn dưới nó…

Thứ vừa mới cứu mạng Bạch chính là luồng sáng mỏng manh này.

“Ha ha! Trời không diệt tôi…”

Giọng nói của Bạch lại tiếp tục vang lên, ranh giới giữa sự sống và cái chết vừa rồi khiến thần kinh Bạch bị kích thích, ông ta cười lớn, trạng thái rõ ràng không được ổn cho lắm.

Đường Hạo Phi nhanh chóng thu hồi cảm xúc, lão Đường biết rõ mọi chuyện đã có biến, anh ta cắn chặt răng, nhìn về phía Bạch.

“Trời… A…”

Đối mặt với ánh mặt của Đường Hạo Phi, Bạch sợ hãi, tiếng cười cũng lập tức nghẹn lại trong cổ họng. Đường Hạo Phi lại tiếp tục nhấc chân lên!

“Trời không diệt ông! Tôi diệt!!”

“Đồ khốn nạn, lần này ông đừng nghĩ đến việc trốn tránh!”

“Cho dù ông đây có phải chết ở đây thì cũng nhất định phải kéo theo ông! Cùng chết!!!”

“Ầm ầm ầm!”

Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, lực chân của Đường Hạo Phi càng lúc càng lớn, hiển nhiên đã dần dần thoát khỏi sự suy yếu của Ngũ hoa.

Nhưng Bạch lại bật cười.

“Đừng có nằm mơ nữa! Kia chính là Tiên Đế! Kia chính là Viên đá trời ban! Đường Hạo Phi, ở trước mặt bọn họ, cậu là cái thá gì!”

“Hừ! Cậu là cái thá gì! Cậu… Là cái…”

Bạch trào phúng, tức giận mắng mỏ, nhưng những âm thanh này càng lúc càng nhỏ.

Bởi vì ông ta nhìn thấy ánh sáng bảo vệ mình dưới những đòn công kích của Đường Hạo Phi đang dần dần mờ đi.

“Chuyện… Chuyện này…”

Mồ hôi lạnh của Bạch chảy ròng ròng, ông ta quay đầu nhìn về phía Viên đá trời ban.

Chỉ thấy giờ phút này, ánh sáng trên Viên đá trời ban nhanh chóng chuyển hóa, sau đó ngưng tụ lại thành một con mắt to bằng nắm tay. Con mắt này nhìn thẳng vào Đường Hạo Phi và Bạch…

Ánh mắt quen thuộc, đây rõ ràng là ánh mắt thuộc về Tiên Đế, nhưng sự lạnh lùng tàn nhẫn trong ánh mắt đó lại khiến Bạch không rét mà run.

“Cứu tôi! Cứu tôi!!”

Ông ta vươn tay về phía viên đá trời ban, nhưng con mắt kia lại khẽ chớp một cái.

“Không…”

Tiếng cười truyền vào tai Bạch khiến Bạch lập tức thất thần, ông ta mờ mịt nhìn con mắt kia, môi khẽ mấp máy giống như đang muốn hỏi tại sao…

Sau đó, trong tai bỗng nhiên vang lên một âm thanh cuối cùng.

“Qua cầu rút ván, chẳng lẽ ngươi không hiểu đạo lý này sao?”

“Nếu muốn trách thì chỉ trách ngươi làm quá nhiều, cũng làm quá tốt… Tốt đến mức khiến ta phải đề phòng, khiến ta phải sợ hãi!”

“Mà tân đại thế giới Tiên hiệp chỉ cần một người thôi…”

Thế là, luồng sáng tan biến, bàn chân to lớn của Đường Hạo Phi trực tiếp in lên má Bạch.

“Rầm!”

Máu thịt nổ tung, sau đó, lôi đình quét ngang, nhanh chóng biến cái xác không đầu trên mặt đất thành tro bụi. Sau khi xác nhận Bạch không còn cách nào sống lại nữa thì Đường Hạo Phi mới thở phào một hơi, sau đó quay đầu lại nhìn con mắt trên viên đá trời ban.

Trong lúc nhất thời, hai người nhìn nhau không nói câu nào.

Mãi đến tận khi Đường Hạo Phi đột nhiên hét lên một tiếng, anh ta sải bước lao về phía viên đá trời ban, nắm đấm mạnh mẽ nhằm thẳng tới con mắt trên đó!

Chương 2571 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!