Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2572: CHƯƠNG 2572: VÔ ĐỀ

Nhưng lần này luồng sáng bảo vệ lại tỏa ra, cứng rắn chống lại đòn tấn công của Đường Hạo Phi. Con mắt khẽ chớp, sau đó một dao động tinh thần nhanh chóng truyền vào trong đầu Đường Hạo Phi.

“Ngu xuẩn!”

Tiếng chửi này không hề làm Đường Hạo Phi tức giận, anh ta vẫn lạnh lùng tung ra những đòn tấn công tiếp theo.

“Ngươi không đánh lại được hàng phòng ngự này đâu.”

Tất nhiên Đường Hạo Phi biết điều đó… Nhưng không đánh lại được cũng không phải lý do để không đánh!

“Cho dù ngươi đánh xuyên qua được hàng phòng ngự này thì cũng không thể đánh lại ta.”

Đường Hạo Phi cũng biết… Nhưng không đánh lại được cũng không phải lý do không chiến đấu!

“Bây giờ ta có thể cho ngươi một cơ hội… Ta trơ mắt nhìn Bạch chết nhưng không có nghĩa là ta không cần sự giúp đỡ. Theo ta cảm thấy thì ngươi xuất sắc hơn ông ta, thực lực cũng mạnh hơn, lại là người ngay thẳng (ngu ngốc). Nếu ngươi đồng ý làm thuộc hạ của ta thì ta có thể cho ngươi một cơ hội… Cũng có thể đảm bảo ngươi và gia tộc của mình được hưởng vinh hoa phú quý. Ngươi có gia tộc, đúng không? Đường Hạo… Tôn Tuyết Vi…”

Khi Tiên Đế nhắc tới Đường Hạo thì đòn công kích của lão Đường hơi chần chừ một chút, nhưng ngay sau đó, lão Đường lại tiếp tục tấn công như một con bò điên.

Một tiếng thở dài vang lên.

“Ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ…”

Dứt lời, ánh sáng lóe lên, ánh sáng này nhanh chóng đánh bay Đường Hạo Phi, sau đó ngưng tụ thành dáng vẻ của Tiên Đế.

Ông ta cao khoảng hai mét, dáng người cao lớn anh tuấn, hai mắt có thần, cả người mang khí thế thiên hạ!

Khí thế mạnh mẽ khiến Đường Hạo Phi phải lùi về sau hai bước - Mà đây mới chỉ là phân thân thôi…

“Ta nhắc lại đề nghị của mình, ngươi đứng về phía ta, ta đảm bảo ngươi và gia tộc cả đời vinh hoa phú quý. Nếu ngươi từ chối thì nơi này chính là nơi chôn xác của ngươi.”

Giọng nói của Tiên Đế vô cùng bình tĩnh, nhưng lời nói lại vô cùng kiên quyết. Đường Hạo Phi nghe xong bỗng nhiên bật cười.

Anh ta nâng nắm đấm lên, lôi quang lập lòe, chiếu sáng gương mặt u ám của Đường Hạo Phi.

“Tôi là Đường Hạo Phi…”

Lão Đường nói như thế, sau đó lại tiếp tục lao lên.

Diệp Nam và Akkad được cho uống thuốc, lát sau, hai người từ mặt đất bò dậy, đi tới bên cạnh Văn Vũ.

Sau đó, toàn bộ quảng trường bằng thép lập tức rung chuyển, mặt đất trước mặt Văn Vũ phồng lên một cái túi lớn, sau đó Lý Toàn An bị phân thân của Độc Nhãn bắt đã xuất hiện ngay trước mặt Văn Vũ.

Nói ra thì thật xui xẻo, Lý Toàn An vừa mới chạy ra đến cửa thì Ý chí Độc Nhãn đã rơi xuống người chiến thần Huyền Vũ Yến Kinh. Độc Nhãn nhìn bốn phía, thấy lão già Lý Toàn An này thì tiện tay bắt lại luôn, cũng tiện tay đưa đến trước mặt Văn Vũ.

“Ông muốn đi đâu?”

Đối mặt với câu hỏi của Văn Vũ, Lý Toàn An lập tức lắp bắp, hai tròng mắt đảo liên tục, ấp úng nói: “Bên ngoài… Tôi chỉ muốn ra ngắm cảnh thôi…”

Lý Toàn An căng thẳng quá nên không nghĩ được lời nói dối nào hay hơn, Văn Vũ cũng không có tâm trạng đùa giỡn với ông ta, chỉ nói.

“Được rồi, nơi này hiện tại do tôi làm chủ, ông vẫn làm thuộc hạ của tôi. Đầu tiên ông quét dọn nơi này cho sạch sẽ, sau đó thông báo với mọi người, ông đây lại trở về rồi.”

Mẹ kiếp, lại đổi chủ.

Nội tâm Lý Toàn An vô cùng căm giận, nhưng bên ngoài vẫn khom lưng cúi đầu như cũ. Độc Nhãn thả Lý Toàn An ra, ông ta lập tức cười nịnh nọt đi làm việc.

Văn Vũ quay đầu nhìn Akkad và Diệp Nam.

“Vất vả cho các anh rồi.”

Nhưng lời nói lại không nghe ra chút ý tứ an ủi nào.

Akkad và Diệp Nam nghe thế cũng cười khổ một tiếng, không trả lời Văn Vũ.

Lát sau, Văn Vũ lại lên tiếng.

“Được rồi, hai người đi tìm Lý Toàn An, làm quen với tình hình thế giới hiện tại, tôi vẫn còn chuyện khác phải làm.”

Hai người này đối với Văn Vũ mà nói thì có cũng được không có cũng không sao, Văn Vũ không có ý định lãng phí thời gian với bọn họ.

Diệp Nam và Akkad nhận ra được thái độ của Văn Vũ thì khẽ liếc nhau rồi nhanh chóng rời đi. Còn sau khi rời đi có thực sự đi tìm Lý Toàn An hay không thì không biết.

Đến tận khi trong quảng trường to lớn chỉ còn lại Văn Vũ thì cậu mới khẽ xoa thái dương. Văn Vũ đang định lấy máy truyền tin thông báo tình huống hiện tại cho Lâm Hải Phong thì trên trời đột nhiên xẹt qua một tia lôi đình!

Lôi đình này rất đột ngột, không giống tiếng sấm bình thường. Văn Vũ thấy thế thì lập tức kinh ngạc, sau đó quay đầu nhìn lên, bỗng nhiên phát hiện ra khe nứt không gian mà Bạch vừa chạy thoát đột nhiên lóe ra lôi quang.

Lôi quang này rất kích động, lại không theo một quy tắc nào. Từ lôi quang này, Văn Vũ có thể cảm giác được hơi thở của Đường hạo Phi.

Trong lòng Văn Vũ đột nhiên dâng lên một dự cảm không lành.

Lại thêm một tiếng “Rầm” vang lên.

Một luồng sáng rất tinh tế từ bên trong lôi đình nở rộ ra. Luồng sáng trắng sắc nhọn, không gì chặn được, xuyên thủng hàng rào không gian rồi bắn ra xa!

Tất cả mọi thứ đều hiện ra trong tầm mắt Văn Vũ. Văn Vũ kích hoạt linh hồn nhận biết, sau đó mồ hôi lạnh chảy ròng ròng…

Luồng sáng kia thậm chí còn xuyên qua cả lớp phong tỏa của trái đất!

“Bùm!”

Một tiếng động lớn vang lên.

Chương 2572 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!