Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 259: CHƯƠNG 259: CUỒNG CA VÀ TOÁI HỒN KÍNH. 1

“Sau đó, một con thú biến dị cấp ba phát động năng lực hạng nhất!”

“Lời chúc phúc cuối cùng: Lấy tính mạng của chính mình, chúc phúc một cá thể, đối tượng bị chúc phúc không thể vượt quá đẳng cấp của ký chủ! Sau khi chúc phúc có hiệu lực, trong vòng một ngày, đối tượng tiến vào trạng thái quy tức, trong quá trình quy tức, sẽ không bị ngoại giới quấy rối, cũng sẽ không sản sinh sóng sinh mệnh, sau khi quy tức kết thúc, thương thế trên người hoàn toàn phục hồi như cũ! Khi bị ngoại lực tấn công, đều sẽ chống đỡ thương tổn lần này, đồng thời, sinh vật bị chúc phúc thức tỉnh, tình hình khôi phục của thương thế coi thời gian quy tức dài ngắn mà định!”

“Hãy mang theo tình yêu của ta, sống tiếp!”

“Một hạng năng lực rất rác rưởi, đúng không?”

“Thế nhưng, mục đích căn bản của loại năng lực này, là vì phòng ngừa con Thần Thú chủng này nhận ra được bằng hữu của nó, ý nghĩ của con dân của nó!”

“Có ít nhất một nửa thú biến dị lựa chọn bảo vệ, bọn họ tiền phó hậu kế xông lên núi xác này, gia cố năng lực phòng ngự của núi xác! Hoặc là ngoan cường đối kháng những thú biến dị thú “ích kỷ” và nhân loại xung quanh!”

“Ngươi có thể tưởng tượng được, nếu như không có ta, ngươi sẽ đi thăm dò đống xác, ngươi cũng sẽ phát hiện con Thần Thú chủng này không có chết, thế nhưng, khi ngươi phát động công kích với nó, con

Thần Thú này nhất định sẽ thức tỉnh hoàn toàn!”

“Khi thấy chỉ còn lại một mình ngươi, làm hắn nhận ra được biến dị thú vì nó mà chết, ngươi nghĩ, nó vẫn sẽ chọn để ngươi giết hắn sao?”

“Vào lúc ấy, bất luận xảy ra tình huống gì, nó đều sẽ tiếp tục sống!”

Văn Vũ trầm mặc không nói, chỉ là yên tĩnh nhìn thi thể thú biến dị đã sớm lạnh thấu ở xung quanh, tiểu Long đã yên tĩnh ngủ say.

“Cho nên nói, chủng tộc loài người các ngươi, quá nhiều, điều này cũng dẫn đến tâm tư của các ngươi quá nhiều!”

“Hiện tại, các ngươi đã rất ít người hiểu được, cái gì là hi sinh, cái gì là cống hiến, cái gì gọi là bảo vệ!”

“Các ngươi, không đủ thuần túy!”

“Còn bây giờ thì sao? Ngươi muốn ta giết nó hả?”

Sau khi nghe xong Chủ nhân nói, Văn Vũ im lặng rồi hỏi.

Chủ nhân giang tay về phía Văn Vũ.

“Vì sao? Không phải ngươi vẫn còn thiếu một hồn sủng hay sao?

Văn Vũ vừa định nói gì đó thì bị nghẹn lại trong bụng.

Quả thật những khế ước như vậy với Chủ nhân mà nói thì chỉ là một chuyện đơn giản mà thôi.

“Quy tắc của chiến trường này, không phải chỉ có một sinh vật được sống sót thôi sao?”

Nghe được câu hỏi của Văn Vũ, Chủ nhân gật đầu.

“Ngươi khế ước với nó thì nó xem như là một bộ phận của ngươi. Ngươi biết đó ta rất khoan dung và rất dễ nói chuyện với người chiến thắng.”

“Nào, hãy đánh thức nó dậy, nói rõ cho nó hiểu, ta sẽ giúp ngươi giải trừ khế ước.”

“Ta cũng muốn biết, thế giới sẽ thay đổi thế nào khi người thay thế ý chí của trái đất hợp tác với trình tự thứ hai của ta.”

“Hai thanh sắt, đúc cùng nhau sẽ càng ngày càng dài và càng to lớn.”

Văn Vũ im lặng một lát rồi nói.

“Vậy trước đó ngươi hãy rửa sạch những thi thể ở xung quanh, ta không muốn anh ta nhìn thấy những cảnh máu me đáng sợ như này, mà nè, đừng động đến ông ấy.” Văn Vũ chỉ vào thi thể của Tôn Thụy Tinh.

Chủ nhân gật đầu.

“Như ngươi mong muốn!”

Chủ nhân chỉ vung tay một cái, kết giới bao phủ giữa hai thế giới trên chiến trường đã biến mất, ngoài trừ thi thể của Tôn Thụy Tinh và Tiểu Long trước mặt Văn Vũ, thì mọi như đã trở lại như cũ.

Sau đó ánh sáng trên tay Chúa tể bao bọc cả người Văn Vũ.

“Ta sẽ giúp ngươi giải trừ lực lượng khế ước trước, sau đó sẽ trao phần thưởng cho ngươi, chuyện sau đó thì chỉ nhờ vào ngươi thôi.”

“Hồn sư là một trong những chức nghiệp mà ta tự tay tạo ra, ngươi biết đó, do chính tay ta tạo ra nên ta rất quan tâm tới nó.”

“Mặc dù chức nghiệp hồn sư này không xem như là một chức nghiệp duy nhất, nhưng tiềm năng phát triển của nó lại rất cao.”

“Thú vị hơn là nó liên quan tới cấp bậc linh hồn, mà đây cũng là khu vực cấm mà ta chưa từng nghiên cứu.”

“Có phải ngươi cảm thấy, dao động linh hồn của ngươi vô tình chạm đến kỹ năng này, nhưng nếu so với những kỹ năng khác thì nó rất vô dụng có đúng không?”

Khi nghe lời nói của Chủ nhân , Văn Vũ trực tiếp gật đầu.

Đừng nói tới kỹ năng cấp S trong cơ thể của Độc Nhãn, chỉ cần nói ra một kỹ năng khác của hồn thú – Hư hóa, thì nó cũng có hiệu quả gấp trăm lần so với tác dụng của đả kích linh hồn.

“Cho đến nay thì không có chức nghiệp vô dụng, mà chỉ có chức nghiệp giả vô dụng. Ngươi không thể phát huy tác dụng của đả kích linh hồn là vì ngươi thiếu một vật.”

“Là vật gì?”

Văn Vũ nhíu mày nhìn về phía Chủ nhân.

“Mấy thứ này!”

Chúa tể nói xong thì đặt ba vật đó trước mặt Văn Vũ.

Hai cây súng và một sợi dây chuyền.

Chương 259 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!