Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 260: CHƯƠNG 260: CUỒNG CA VÀ TOÁI HỒN KÍNH.2

Trước khi Văn Vũ bước lên kiểm tra thì giọng nói của Chủ nhân lại vang lên.

“Năm đó, chậc, cũng lâu lắm rồi, đó là lần đầu tiên ta chiến đấu với Ma giới. Trình tự đầu tiên của hành tinh lúc đó chủ yếu là chức nghiệp hồn sư.”

“Kết quả tự nhiên là thất bại, những người đó trước giây phút cuối cùng của cuộc đời lại dồn lực dung nhập vào ba đạo cụ trước mắt ngươi. Từ lúc đó, ba vật này trở thành trang bị riêng cho hồn sư.”

“Ba món đồ này đã bị ta phong ấn qua đi không biết bao nhiêu thế giới. Bởi vì lúc trước những hồn sư này chỉ xem nó như một chức nghiệp triệu hoán sư đơn giản, tất cả họ chỉ dựa vào sức mạnh của hồn thú để chiến đấu.”

Nói tới đây Chủ nhân lắc đầu.

“Thực tế bọn họ không hiểu, cho dù là hồn thú thì sức mạnh đến đâu cũng chỉ là ngoại lực, lực lượng chân chính mãi mãi là bản thân họ.”

“Cuối cùng là cái này.” Chủ nhân nói xong thì lấy một viên thuốc màu đen từ trong không gian trước mặt.

“Vật này được luyện chế từ những gì tinh hoa nhất trong máu thịt của cơ thể Ma tộc, đưa cho hồn thú thú hai của ngươi.”

“Tổng cộng những phần thưởng là cái này. Ngươi còn thắc mắc gì không?”

Văn Vũ nhìn Chủ nhân rồi đẩy những vật phẩm đó trở về.

“Những vật này ta không cần, ta chỉ cần ông ta sống lại.”

Chủ nhân nghe xong Văn Vũ nói thì bật cười.

“Có thể.”

Vừa nói xong thì mười cơ thể trần truồng của “Tôn Thụy Tinh “xuất hiện trước mặt Văn Vũ.

“Những thứ này có từ 10 đến 100 điểm thể chất cơ thể, ngươi muốn ông ta sống lại thì rất đơn giản.”

“Ta truyền trí nhớ của ông ta vào cơ thể này thì ông ta sẽ sống lại thôi.”

Nghe Chủ nhân nói, Văn Vũ nắm chặt tay.

“Đây không phải là sống lại, mà là nhân bản.”

“Trong mắt ta, đó là sống lại.”

Giọng nói lạnh nhạt của Chủ nhân vang lên, làm cho Văn Vũ muốn chửi bậy.

“Ta!”

“Tùy ý ngươi thôi! Vậy là ngươi cũng không muốn ta giúp ông ta sống lại rồi! Hẹn gặp lại!”

Chủ nhân vừa nói xong, cơ thể lóe lên một cái, lập tức biến mất không thấy.

Vẻ mặt Văn Vũ phức tạp nhìn chằm chằm nơi Chủ nhân biến mất, rồi nhìn về phía thi thể Tôn Thụy Tinh, thở dài rồi lắc đầu.

Cẩn thận quan sát những phần thưởng trước mắt, Văn Vũ cầm viên thuốc nhỏ lên trước.

“Tinh hoa huyết nhục: Chủ nhân lấy tinh hoa trong cơ thể Ma tộc luyện chế thành nhưng lại không chú ý tới thao tác làm cho một phần lớn dược hiệu bị xối mòn. Sau khi động vật biến dị uống vào thì thể chất cơ thể sẽ tăng vọt, trực tiếp thăng cấp đỉnh phong, nhưng chú ý, viên thuốc chỉ còn hạn ba ngày sử dụng, sau khi hết hạn thuốc sẽ không còn tác dụng.”

Không nói gì nữa, Văn Vũ trực tiếp kêu Độc Nhãn ra, đút viên thuốc cho nó.

Nhìn Độc Nhãn uống viên thuốc xong thì lập tức ngủ say, Văn Vũ thu nó lại, bắt đầu nhìn về ba trang bị trước mặt.

Đầu tiên là một cây súng lục ngắn.

Súng lục nhỏ, hình thức và kiểu dáng cũ, những hoa văn trên mặt rất phức tạp, khi Văn Vũ tập trung nhìn vào hoa văn thì trong đầu cậu hỗn loạn.”

“Rung động linh hồn.”

“Thuộc tính 1: Chỉ có hồn sư mới sử dụng được vũ khí này.”

“Thuộc tính 2: tăng trưởng : vũ khí hoàn toàn phù hợp với ký chủ, lực công kích sẽ tăng dần theo cấp bậc của ký chủ, lực mỗi một lần công kích sẽ tương đương với thể chất cơ thể của ký chủ.”

“Thuộc tính 3: vũ trang linh hồn: mặc kệ vũ khí cách ký chủ bao xa, chỉ cần ký chủ cần thì sẽ xuất hiện ngay.”

“Thuộc tính 4: hỏa lực không giới hạn: viên đạn rung động không hạn chế số lượng, chỉ tiêu hao một chút thể lực của ký chủ.”

“Thuộc tính 5: công kích rung động có thể kèm theo tất cả năng lực của ký chủ.

“Thuộc tính 6: rung động linh hồn: tiếng khóc đầu tiên của linh hồn.”

Vù rung động, cảm động của linh hồn, vì rung động, làm mất đi linh hồn! Khi sử dụng công kích linh hồn đánh về phía đối thủ, lực lượng của nó sẽ được khuếch đại lên.”

“Vũ khí này sẽ giết chết kẻ thù từ tinh thần.”

Sáu thuộc tính của súng ống, vũ khí độc quyền của hồn sư. Cầm chặt rung động linh hồn trong tay, Văn Vũ cảm nhận rõ ràng sự vui vẻ và sung sướng từ trong lòng.

Đây là sự liên kết xuất phát từ linh hồn, cũng là niềm vui từ sâu trong lòng.

Hơn nữa lúc này cây súng dài khoảng nữa mét ở trước mặt Văn Vũ cũng đang phát ra âm thanh “ong ong.”

Văn Vũ dùng tay trái cầm cây súng trước mặt, từng đợt dao động tinh thần truyền vào tâm trí của Văn Vũ, tay trai súng lục, tay phải rung động linh hồn, giống nhựa có lực lượng nào đó đang không ngừng liên kết lại với nhau, lập tức phát ra ánh sáng màu vàng nhạt, sau đó chậm rãi biến mất trên tay Văn Vũ.

Văn Vũ vừa suy nghĩ hai cây súng đã hiện lên trước mặt Văn Vũ.

Văn Vũ mớ nhìn kỹ cây súng lục trong tay.

Văn Vũ nhìn súng lục trên tay trái.

Ba món đồ này đều có cái hoa văn tương tự.

“Cuồng Ca:

Thuộc tính 1: chỉ có hồn sư mới sử dụng được.”

Thuộc tính 2: tăng trưởng : vũ khí hoàn toàn phù hợp với ký chủ, lực công kích sẽ tăng dần theo cấp bậc của ký chủ, lực mỗi một lần công kích sẽ gấp hai lần với thể chất cơ thể của ký chủ.

Thuộc tính 3: vũ trang linh hồn: mặc kệ vũ khí cách ký chủ bao xa, chỉ cần ký chủ cần thì sẽ xuất hiện ngay.”

Thuộc tính 4: Hỏa lực không giới hạn: Không giới hạn số lượng đạn của Cuồng Ca, và nó tiêu hao rất ít thể lực của ký chủ!"

Thuộc tính 5: Bổ sung: công kích của Cuồng Ca, có thể kèm theo kỹ năng khác của ký chủ!"

Thuộc tính 6: Cuồng Ca đây là vũ khí đại biểu cho sự bạo ngược được chôn sâu trong lòng sinh vật, khi sử dụng vũ khí đánh vào cơ thể đối thủ sẽ làm cho họ tan biến, nổ tung, hoặc tê liệt đối thủ.”

Chương 260 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!