“Một số người từng chú ý đến con sư tử này. Đừng nói ma tinh, da và móng vuốt của con sư tử, nếu được chế tạo thành vũ khí và áo giáp thì chắc chắn sẽ tốt hơn quần áo bảo hộ và đao thép được đổi từ cột đá trao đổi không biết bao nhiêu lần!”
“Sau đó thì sao?”
Đội trưởng cười mỉa.
“Còn sau đó cái gì chứ!”
“Anh từng thấy con người giẫm lên kiến bằng cách nào chưa? Anh nên nhìn thử đi.”
Kẻ chết đúng là hèn mọn!”
Nghe đội trưởng của mình nói vậy, các thành viên trong nhóm đột nhiên im bặt.
“Lúc đó, con sư tử kia cấp 3, vóc dáng cao chắc khoảng 5m.”
“Cái đó.”
Đội trưởng bĩu môi và ra dấu với Độc nhãn.
“Chí ít cũng cấp 4!”
“Mọi người hiểu đẳng cấp này có nghĩa là gì không?”
Đội trưởng của nhóm này rõ ràng là có ý xấu.
Hơn nữa, đội viên của anh ta hiểu ác ý của đội trưởng.
“Cái gì?”
Đội viên xung quanh rất vui vẻ hỏi.
“Nghĩa là thảm hoạ! Thảm hoạ của thành phố Mẫu Đơn Giang! Thú biến dị này, nếu không có chủ nhân, chúng ta chắc nên suy nghĩ tới chuyện rút khỏi thành phố Mẫu Đơn Giang.”
Đội trưởng nghiêm túc quan sát Độc nhãn từ xa, sau đó lại nhìn sang Trương Hiểu và đám lính trẻ con phía trước Độc nhãn, lại so sánh hướng phía trước của Độc nhãn.
Một lúc sau, anh ta ngạc nhiên lên tiếng.
“Thú biến dị này muốn tới trung tâm thành phố.”
Đội trưởng rên rỉ một lúc và vẫy tay với mọi người phía sau.
“Đi, mau bám theo xem thử!”
Xem náo nhiệt là bản tính của con người!
Mà Độc nhãn làm ầm lên như vậy, chắc chắn là ít gặp, thậm chí rất nhiều người cả đời cũng không gặp được.
Hơn nữa lúc thấy đám lính trẻ con háo hức, kích động, vui mừng ở phía trước Độc nhãn, rất nhiều chức nghiệp giả cũng phản ứng lại, thú biến dị này không làm hại người.
Cho nên, lúc chức nghiệp giả đầu tiên cách vị trí của Độc nhãn chưa tới 100m, sau khi nhìn thấy Độc nhãn thì cũng không quá khích, chức nghiệp giả đi theo thì nhốn nháo.
Đi một thời gian dài như vậy, chỉ cần là chức nghiệp giả đều có thể đoán ra hướng đi của Độc nhãn.
Đó là hướng đi tới trung tâm thành phố.
Thú biến dị cấp 4. Trung tâm thành phố.
Khi 2 từ này có quan hệ với nhau cũng có nghĩa là có chuyện lớn!
Thế là, một cảnh tượng ngoạn mục đã xuất hiện ở thành phố Mẫu Đơn Giang, nơi đã im lặng trong một thời gian dài!
Văn Vũ quay đầu nhìn một loạt chức nghiệp giả phía sau Độc nhãn thì cậu bất lực lắc đầu.
Để Độc nhãn biến lớn vốn là để dễ đi đường một chút, bớt một số thứ rác rưởi không thuận mắt muốn cướp bóc hay phí cầu đường đại loại vậy!
Văn Vũ sẽ không không ngây thơ nghĩ rằng các chuyên gia ở thành phố này sẽ tỏ ra từ bi và buông tha cho một nhóm trẻ em do 2 người lớn dẫn đầu!
Vì bọn trẻ còn yếu ớt!
Cho nên việc thể hiện cơ bắp đúng cách là vô cùng cần thiết!
Nhưng Văn Vũ không ngờ, dưới con mắt của chức nghiệp giả ở thành phố Mẫu Đơn Giang, một phần cơ bắp nhỏ trên cánh tay mà cậu lặng lẽ để lộ lại là Định Hải Thần Châm.
“Sớm biết thì không để mày thăng cấp! Mày nhìn xem mọi chuyện hoàn chỉnh, lúc cấp 3 thì tốt biết bao, mày ăn cũng ít, hình thể cũng không quá to, không thu hút sự chú ý. Hơn nữa vì để mày thăng cấp, tao và Tinh tốn rất nhiều sức lực!”
Văn Vũ thở dài vỗ đầu của Độc nhãn rồi nói móc.
“Gâu gâu!”
“Lão đại! Tôi cũng đâu muốn biến lớn! Biến lớn nhanh đói, là cậu kêu tôi biến lớn mà …”
“Được rồi, tại tao …”
“Gâu gâu …”
“Hay là giết sạch đám người này!”
Thời gian Độc nhãn theo Văn Vũ lâu nhất, đồng thời “từng trải” cũng nhiều nhất, sự hung tàn và sát khí trong lòng cũng mạnh hơn Tinh gấp mấy lần!
“Không cần đâu.”
Văn Vũ trực tiếp ném tàn thuốc trong tay vào cửa sổ lầu 4 của một khu dân cư.
“Họ muốn nhìn thì cứ để họ nhìn. Tao đoán bây giờ họ đang nhìn hình dáng uy vũ và ngang ngược của mày, trong lòng chắc là ngưỡng mộ chết được!”
“Gâu gâu!”
“Tất nhiên rồi!”
Nghe lời nịnh bợ của Văn Vũ, Độc nhãn đột nhiên vui mừng khôn xiết!
“Đúng rồi! Tôi muốn vòng địa bàn!”
Độc nhãn nói xong thì bèn chạy bước nhỏ tới tòa nhà thương mại bên cạnh.
Văn Vũ cũng hiểu Độc nhãn muốn làm gì, đột nhiên cậu cười khổ nhảy khỏi người của Độc nhãn.
Tinh giống như đang đội mũ trên đầu nhìn Độc nhãn rồi thè lưỡi.
“Tại sao anh Cẩu muốn vòng địa bàn? Mọi người dùng chung không tốt sao?”
“Gâu gâu gâu!”
“Em quá nhỏ, không hiểu, đây là cách tốt nhất thu hút chó đẹp!”
Độc nhãn nói xong, trực tiếp đem chân phải đặt ở bệ cửa sổ lầu 3, lộ ra em trai to lớn!
“Đi thôi …”
Văn Vũ không nhẫn tâm nhìn cảnh tượng tàn nhẫn này, bèn đưa tinh đi lên phía trước với đám lính trẻ con.
Phía sau, một âm thanh xao động phát ra, chất lỏng màu vàng nhạt nhanh chóng lan khắp một vùng đất rộng lớn.
Đồng thời, một mùi hôi tanh bốc ra khiến Văn Vũ không nhịn được mà chau mày.
Chương 271 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]