Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 272: CHƯƠNG 272: KHÔNG CẦN KHIÊM TỐN 2

“Thật là kinh tởm …”

Dao động tinh thần của tiểu linh thú truyền tới trong đầu của Văn Vũ, sau đó nhanh chóng bị Độc nhãn và Tinh biết.

“Ai nói không phải chứ! Địa bàn không phải sinh ra là có rồi sao? Sao lại dùng cách vây địa bàn như vầy, hơn nữa, thối quá đi!”

Là vương giả của vùng núi thị trấn Sài Hà, Tinh được sinh ra với một lãnh thổ rộng lớn.

“Đây chính là cuộc sống, cách thức và thái độ của anh Cẩu!”

“Tôi kiêu ngạo!”

Độc nhãnlắc lắc thứ xấu xí dưới hông, sau đó chạy đến bên người Văn Vũ, nháy mắt với Tinh và tiểu linh thú trên đầu Văn Vũ.

“Haiz …”

Văn Vũ thở dài ngao ngán.

Lúc Độc nhãn vây địa bàn thì đội ngũ đã xuất phát lần nữa!

Điều không giống là lần này, bao gồm tất cả các chức nghiệp giả theo sau, đều che mũi và muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này!

Nước tiểu của Độc nhãn có mùi khiến lòng người tan nát!

“Đi thôi!”

Văn Vũ miễn cưỡng kìm lại sự bất lực trong lòng rồi nói với Độc nhãn.

Khi Văn Vũ và tất cả hồn sủng đều bước vào cấp bốn, trí thông minh của thú biến dị và linh thú đã tiến bộ rất nhiều, Độc nhãn và Tinh thường làm ra những chuyện khiến Văn Vũ dở khóc dở cười.

Ví dụ như chuyện vây địa bàn này.

Vùng núi xung quanh thành phố Mẫu Đơn Giang đã bị Độc nhãn đi khắp một phần lớn, hơn nữa có thể dự kiến là hành vi này của Độc nhãn cơ bản sẽ không ngừng lại!

Theo lời Độc nhãn nói, để lại hơi thở của mình!

Lỡ như có một chú chó dễ thương nào đó ngửi thấy mùi và bị chinh phục bởi sức mạnh của anh Cẩu, đội hậu cung của anh Cẩu sẽ tự nhiên bành trướng trở lại!

Mà Văn Vũ dĩ nhiên cũng nghiêm nghị cảnh cáo Độc nhãn.

Mày mở hậu cung là chuyện của mày, nhưng đừng vọng tưởng khiến tao gả vợ cho mày!

Trừ phi mạnh hơn mày!

Còn Độc nhãn biểu hiện là nó không muốn!

Điều này không có nghĩa là Độc nhãn rất chắc chắn rằng sẽ không có chó cái nào mạnh hơn anh nó!

Văn Vũ ngồi ngay ngắn trên đỉnh đầu của Độc nhãn, thấy Độc nhãn từng bước một nhìn lại mặt đất hỗn độn sau lưng, cay đắng liếc Độc nhãn!

“Mau lên, mày là cấp 4, sắp để mất dấu bọn trẻ rồi!”

“Ồ …”

Độc nhãn ấm ức kêu lên một tiếng.

Phạm vi của cả thành phố Mẫu Đơn Giang, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ!

Có lẽ thành phố Mẫu Đơn Giang đối với người bình thường là rất lớn, dưới năng lực hành động của chức nghiệp giả mạnh mẽ, khoảng cách của khắp thành phố, được rút ngắn vô hạn!

Không cần tới một tiếng đồng hồ, cửa lớn của nơi tập trung tại trung tâm thành phố đã hiện ra trước mắt.

Đám người của Văn Vũ còn chưa đi được một nửa thì trung tâm thành phố đã biết sinh vật biến dị cấp 4 xuất hiện tại thành phố Mẫu Đơn Giang.

Còn có chủ nhân nữa.

Và đang trên đường đến trung tâm thành phố.

Vương Chí Cương là người kiểm soát toàn bộ thành phố Mẫu Đơn Giang, cùng ném bom đồn cảnh sát vào thời sơ kỳ mạt thế.

Lúc đó, Vương Chí Cương quyết đoán và dũng cảm khiến Văn Vũ có ấn tượng sâu sắc.

Con người này dĩ nhiên sẽ không thiếu dũng khí, đương nhiên cũng sẽ không thiếu đầu óc.

Cho nên khi biết thú biến dị cấp 4 đã tới trung tâm thành phố, Vương Chí Cương đã dẫn cấp dưới trong doanh trại trèo lên tường của trung tâm thành phố.

Cái gọi là bức tường là thiết kế ban đầu của trung tâm thành phố, vì để ngăn chặn sự tấn công của thú biến dị.

Hơn nữa đang không ngừng mở rộng, dày lên và tăng chiều cao.

Đây là yêu cầu từ bộ chỉ huy quân sự.

Vương Chí Cương không hiểu đây là vì cái gì, nhưng điều này không ngăn được Vương Chí Cương chấp hành mệnh lệnh một cách hoàn hảo.

Trương Hiểu có một câu nói không sai.

Vương Chí Cương quả thật nghe theo lệnh của quân đội.

Không có gì khác, chỉ là vì sức chiến đấu mạnh mẽ của quân đội, Vương Chí Cương không thể chống lại được!

Vương Chí Cương đứng tại bức tường, nhìn cái bóng màu xám từ xa càng ngày càng lớn, không nhịn được mà thở dài.

“Đi thôi. Mở cửa thành, ra thành đón tiếp.”

“Khoan đã, lão Vương, bây giờ không biết người tới là bạn hay địch, sao có thể dễ dàng mở cổng thành được chứ?”

Đó là một chàng trai trẻ mặc quân phục đang phát biểu.

Nghe lời chàng trai trẻ này nói, Trương Văn bên cạnh Vương Chí Cương hừ lạnh.

“Là địch thì sao chứ? Anh tưởng bức tường cao chưa tới 10m này có thể chặn thứ đồ chơi kia sao? Người ngoài thành chúng ta nói, con chó đó cao 10m lận!”

“Chủ nhân của con chó đó, nếu là kẻ địch của chúng ta, anh xây thêm 3 bức tường cũng không đủ người để xây!”

Trương Văn nói xong, không chờ chàng trai trẻ nói, trực tiếp đi theo Vương Chí Cương đến cửa thành.

Còn Vương Chí Cương, từ đầu tới cuối cũng không để ý tới người này.

Trong mắt chàng trai trẻ loé lên một tia hận thù, cậu ta đi theo phía sau Trương Văn.

“Đợi xong chuyện này, phải nói với tổng bộ, 2 người này ngày càng không nghe lời!”

Chương 272 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!