Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 273: CHƯƠNG 273: PẰNG 1

Lúc Văn Vũ đi tới trung tâm thành phố, nhìn thấy người quen của mình – Vương Chí Cương.

Ừm, còn một người tình cờ quen biết, Trương Văn.

“Lâu rồi không gặp.”

Văn Vũ nhảy ra khỏi đầu của Độc nhãn, chào hỏi với Vương Chí Cương.

“Cậu, cậu là … Văn Vũ?”

Văn Vũ mỉm cười gật đầu.

Chỉ có thể nói dáng vẻ của Văn Vũ thay đổi rất nhiều, từ sau khi rời khỏi thị trấn Sài Hà, Văn Vũ cở bản không bao giờ chăm sóc râu tóc, dĩ nhiên cũng không có thời gian thay quần áo, bây giờ cả người giống như dã nhân vậy!

Nếu không phải Vương Chí Cương nhìn thấy tiểu linh thú đã lới lên mấy lần trên vai của Văn Vũ, có thể anh ta cũng không nhận ra thân phận của Văn Vũ!

Thấy Văn Vũ thừa nhận thân phận của mình, Vương Chí Cương đột nhiên cười to, không để ý quần áo bụi bẩn trên người Văn Vũ, anh ta đi lên ôm lấy Văn Vũ.

“Tôi còn tưởng cả đời này không gặp được cậu nữa!”

Sau đó, Vương Chí Cương quay đầu lại và nói lớn với Trương Văn.

“Đây là Văn Vũ, anh quên à, người mà lần trước đi ném bom đồn công an với tôi đó!”

Lúc này Trương Văn nhớ ra nên gật đầu với Văn Vũ.

“Đi, vào thành. Sớm biết cậu quay lại, tôi đã kêu người chuẩn bị quà rồi.”

Vương Chí Cương kéo tay của Văn Vũ, đi về phía trung tâm thành phố.

Văn Vũ do dự một lúc, vẫn là đi theo Vương Chí Cương đi tới nơi tập trung tại trung tâm thành phố.

Văn Vũ có thể nhìn ra sự vui mừng của Vương Chí Cương thì chắc là thật.

Nhưng lúc này, luôn có một số âm thanh bất hòa vang lên.

“Lão Vương, anh đang làm gì vậy? Người này còn chưa chứng minh thân phận của cậu ta. Nếu cậu ta vào thành gây ra bạo loạn gì thì anh có thể gánh nổi trách nhiệm không?”

Nghe câu này, bước chân của Vương Chí Cương khựng lại. Anh ta quay đầu, nghiêm túc nhìn chằm chằm chàng trai trẻ mặc quân phục lên tiếng.

“Đây là bạn của ông, có liên quan gì tới cậu?”

Đây là lần đầu tiên Vương Chí Cương nói chuyện với chàng trai trẻ mặc quân phục. Đáng tiếc, nội dung không hoàn mỹ cho lắm!

“Hừ, bạn của anh thì có thể tuỳ tiện đưa vào trung tâm thành phố sao? Đừng quên thân phận của anh! Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, Vương Chí Cương anh làm sao gánh nổi trách nhiệm này!”

Nghe Vương Chí Cương nói, chàng trai trẻ mặc quân phục rõ ràng không chịu được mà to tiếng quở trách Vương Chí Cương.

Mà tính khí của lão Vương cũng bốc đồng, nghe chàng trai trẻ mặc quân phục nói vậy thì trực tiếp đi tới trước mặt chàng trai trẻ mặc quân phục và nhìn chằm chằm vào cậu ta.

Vương Chí Cương, hiện tại thực lực của anh ta đang ở sơ kỳ cấp ba, thể chất cơ thể đạt khoảng 60 điểm, trong khi chàng trai trẻ mặc quân phục chỉ ở sơ kỳ cấp hai.

Nếu không phải có một thân phận khác, Vương Chí Cương đã xé xác người này thành một cục thịt nát rồi đem cho chó ăn!

Cho nên trước sức mạnh áp đảo và ánh mắt hung hăng của Vương Chí Cương, chàng trai trẻ mặc quân phục chậm rãi cúi đầu, đồng thời, ý thù hận trong mắt càng ngày càng đậm!

“Đi thôi, không cần để ý tên ngốc này làm gì!”

Vương Chí Cương thấy chàng trai trẻ mặc quân phục đã mềm lòng thì cười khẩy, quay đầu dẫn Văn Vũ tiếp tục đi vào trong thành phố.

Tuy lai lịch của chàng trai trẻ mặc quân phục không nhỏ, nhưng Vương Chí Cương anh ta cũng không phải làm từ bùn.

Chàng trai trẻ mặc quân phục thật sự muốn chọc tức Vương Chí Cương, bất quá thì giết người rồi bỏ đi.

Lão đại đây không làm nữa là được.

Vương Chí Cương đi vào trong rừng, quân đội không thể trở thành một chức nghiệp giả cấp 2 tới tìm Vương Chí Cương gây chuyện!

Hơn nữa, thật sự muốn có thân phận và địa vị, lại có thêm sự hỗ trợ đắc lực của quân đội, thì làm sao chỉ có thực lực cấp 2?

Thấy chàng trai mặc quân phục siết chặt nắm tay, Văn Vũ khẽ lắc đầu.

Mấy chuyện lộn xộn như vầy, Văn Vũ đã biết rõ mồn một.

Chẳng qua là cảnh tranh giành quyền lực trong doanh trại, mượn chuyện Văn Vũ đến đây mà tạo làn sóng.

Nghiêm túc mà nói, chuyện này không liên quan gì tới Văn Vũ.

Nhưng trong mắt của đám não tàn kia, động tác lắc đầu của Văn Vũ có thể biểu thị rất nhiều ý nghĩa.

“Khoan đã!”

Chàng trai mặc quân phục lại lên tiếng lần nữa.

“Cậu có xong chưa vậy? Cậu thật sự tưởng ông đây không dám giết cậu hả?”

“Anh Vương, không phải vì chuyện này.”

Chàng trai mặc quân phục mỉm cười đắc thắng với Vương Chí Cương và Văn Vũ, cậu ta chậm rãi nói.

“Anh quên rồi sao? Lúc sáng tổng bộ đã ra lệnh, kêu mọi cứ địa để ý sinh vật biến dị mạnh mẽ. Một khi có tin tức, tổng bộ cử người tới. Chúng tôi đã báo cáo Simba, nhưng bây giờ, tôi nghĩ con chó này chắc là mạnh hơn Simba. Tuy không biết tại sao tổng bộ lại tìm những thú biến dị mạnh mẽ, nhưng thú biến dị cấp 4 chắc chắn đáp ứng yêu cầu của tổng bộ.”

“Tôi cảm thấy nếu người này là bạn của anh, vậy thì, anh Vương nói với anh ta đi, đem thú biến dị nộp cho nhà nước, tôi tin nhà nước sẽ thưởng hậu hĩnh cho bạn của anh.”

“Không phải tôi cố tình soi mói, mà là tổng bộ nói như vậy. Dù sao tôi sẽ liên hệ với tổng bộ.”

Thấy dáng vẻ đắc chí của chàng trai mặc quân phục, Vương Chí Cương nghiến răng căm hận, nhưng lại không tìm ra được sơ hở trong lời nói này.

Vì tổng bộ quân đội quả thật có truyền văn bản này!

“Tuỳ cậu thôi!”

Chương 273 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!