Ý định ban đầu của Vương Chí Cương là mở cửa hoàn toàn trung tâm thành phố, trở thành pháo đài an toàn cho tất cả những người sống sót trong thành phố Mẫu Đơn Giang.
Đáng tiếc là, cách nghĩ của Vương Chí Cương gặp phải sự phản đối của nhiều người.
Còn về hiện tại, tuy chàng trai mặc quân phục đã chết rồi, nhưng quy định đã lập ra, và bản thân Vương Chí Cương cũng là người được hưởng lợi!
Vương Chí Cương của bây giờ cũng sẽ không bày tỏ thêm bất kỳ ý kiến nào về phí vào thành.
Quyền lợi mang nhiều lợi ích quả thật sẽ từ từ ăn mòn lòng người!
Lúc này Văn Vũ đang đứng cạnh Trịnh Diệp và xoa đầu của Trịnh Diệp.
“Đưa mấy đứa tới đây rồi, sau này phải dựa vào mấy đứa thôi.”
Còn về đám lính trẻ con, Văn Vũ có cảm giác không thể giải thích được.
Kiếp trước, Văn Vũ không nghĩ nhiều như vậy. Vì ở mỗi thời điểm, Văn Vũ đều chiến đấu chống lại thần chết!
Nhưng kiếp này, nhất là từ sau khi về thị trấn Sài Hà, Văn Vũ càng cảm thấy thế giới này thật sự quá khốn nạn!
Chí ít, đứa trẻ không có sai lầm, chúng không nên chịu những áp lực mà ngay cả người lớn cũng không thể chịu được.
Văn Vũ khẽ thở dài, Tinh trên đầu cậu đã ở bên cạnh Độc nhãn, lấy ra 2 viên ma tinh cấp 2 từ trong nhẫn không gian.
“Cầm lấy đi, nỗ lực để mạnh mẽ, nếu em chọn trở thành thủ lĩnh của những đứa trẻ này. Vậy thì, em cũng phải gánh trách nhiệm tương ứng. Tôi có thể giúp mấy đứa tới đây thôi!”
“Hãy nhớ một câu! Người sống, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình!”
Nghe Văn Vũ nói vậy, đôi mắt của Trịnh Diệp hơi mơ hồ.
Một lúc sau, Trịnh Diệp cầm lấy ma tinh trong tay Văn Vũ, gật đầu lia lịa với Văn Vũ.
“Cảm ơn, cảm ơn chú! Chú là người tốt!”
Văn Vũ đứng thẳng người và lắc đầu với Trịnh Diệp.
“Tôi không phải người tốt. Thật đó, nhưng tôi có thể xác định, mấy đứa sẽ trở thành người tốt. Nào, cố lên!”
Văn Vũ nói xong thì đưa nắm tay phải siết chặt ra.
Trịnh Diệp thấy vậy, cảm nhận được những giọt nước mắt sắp rơi cùng ống tay áo bẩn thỉu của mình, cậu ta cũng đưa nắm tay phải ra.
Một lớn một nhỏ, 2 nắm đấm từ từ chạm vào nhau.
Sau đó, Văn Vũ quay người đi tới bên cạnh Vương Chí Cương và xua tay với Trịnh Diệp.
“Nhớ đó, tôi là Văn Vũ. Sau này nếu vẫn còn gặp nhau, phải gọi tôi là anh Văn Vũ! Là anh!”
“Dạ hiểu rồi thưa chú!”
“Cảm ơn chú!”
“Tạm biệt chú!”
Bọn trẻ đi theo Trương Văn, nghe được lời Văn Vũ nói, đột nhiên hét lên với Văn Vũ.
“Ha ha.”
Khoé miệng của Văn Vũ không nhịn được mà co giật.
Quay đầu thấy Vương Chí Cương nén cười, Văn Vũ rất nghiêm túc hỏi: “Nhìn tôi bộ già như vậy ư?”
Vương Chí Cương chân thành quan sát Văn Vũ rồi nghiêm túc nói: “Nói thật thì, cậu nên cạo râu đi, sau đó đi tắm rửa, rồi thay đồ!”
Văn Vũ ở trước gương nhìn kỹ bộ dáng của mình.
Một lúc sau, cậu lắc đầu.
“Chú Văn Vũ, ha ha ha ha!”
Hình ảnh thực tế!
Khoảng thời gian trước không có gương, hoàn cảnh cũng không cho phép Văn Vũ xử lý vệ sinh cá nhân của mình, cùng lắm là rửa mặt đánh răng, lần đầu tiên nhìn vào gương, Văn Vũ thật sự bị sốc bởi ngoại hình của mình!
Trình tự số 2 ngon lành mà bỗng dưng trở thành kẻ ăn mày!
Lúc Vương Chí Cương thăm hỏi Văn Vũ là muốn nói chuyện với quân đội trước hay điều chỉnh hình ảnh cá nhân của mình trước, Văn Vũ đã chọn nói chuyện trước!
Sau đó Vương Chí Cương lấy gương ra …
Cho nên Văn Vũ xuất hiện trong phòng tắm.
Âm thanh bên ngoài không ngừng phát ra, trong nhận thức của Văn Vũ, Độc nhãn và Tinh đang không ngừng lăn lộn trên chiếc giường lớn mềm mại.
Không cần nghĩ, đợi Văn Vũ sau khi dọn dẹp sạch sẽ dáng vẻ vô cùng lộn xộn bên ngoài!
“Tinh, Tinh, qua đây, cho mày xem cái này vui nè!”
Tiếng sủa gâu gâu của Độc nhãn truyền tới, sau đó, có một âm thanh từ ti vi trong phòng khách.
Nguồn điện ở trung tâm thành phố về cơ bản đã được khôi phục, điện lực có thể rất chặt chẽ, nhưng về thân phận của Văn Vũ, thứ tương tự như điện lực có thể không cần phải cân nhắc!
Vương Chí Cương sẽ dùng những thứ tốt nhất đối đã với Văn Vũ.
Giống như chiếc ti vi 105 inch trong phòng khách!
Nhưng tiếng “mua đĩa đây” bên ngoài là gì đây?
“Ôi trời …”
Đây là giọng ngạc nhiên của Tinh.
“Gâu gâu.”
“Ngầu quá. Con người đúng là chơi vui thật … xì xì, người này là …”
“Đúng rồi, có cứng không?”
“Anh Cẩu đúng là ghê tởm, giống loài khác biệt, xem ra cậu thích …”
“Gâu gâu.”
“Anh hỏi cậu cứng hay không?”
Tinh là nam giới, điểm này thì Văn Vũ và Độc nhãn ở trong rừng đã biết. Cho nên Độc nãhn coi như tìm được bạn tốt, hơn nữa Độc nhãn đã lập ý nguyện vĩ đại, muốn bồi dưỡng Tinh thành công tử ăn chơi.
Điều này đang góp phần vào sự phong phú các loài của Trái đất vĩ đại!
Nhưng đây rõ ràng là một khóa đào tạo bạo lực bắt buộc, Tinh, vẫn còn là một đứa trẻ!
Cho nên, Văn Vũ ra khỏi phòng tắm, một tay kéo cổ áo Độc nhãn, một tay nắm đuôi của Tinh trực tiếp đi vào phòng tắm.
Sau đó, cửa phòng được mở ra, Vương Chí Cương trực tiếp bước vào.
Chương 275 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]