“Đúng rồi, người anh em Văn Vũ, buổi tối muốn ăn …”
Còn chưa kịp dứt lời, Vương Chí Cương đã liếc nhìn chiếc ti vi lớn 105 inch, sau đó nhìn về phía Văn Vũ đang không mặc quần áo, khuôn mặt già nua đột nhiên xấu hổ.
“Khụ khụ, thật là ngại quá, đi nhầm phòng rồi! Đúng rồi, cửa khoá ở đây.”
Khi tiếng cửa đóng vang lên, Văn Vũ mới phản ứng lại!
Sau đó, da của Văn Vũ bắt đầu xuất hiện hiện tượng nổi da gà.
“Tôi có thể nói đây là do chó của mình làm hay không đây?”
Một giọng nói thì thào phát ra từ miệng của Văn Vũ, cảm giác buồn bã trong lời nói khiến Độc nhãn rùng mình.
Đáng tiếc, phòng của Nặc Đại, trừ Tinh và Độc nhãn thì cũng không có người thứ 2 …
Khi Văn Vũ vệ sinh cá nhân xong và đứng trước gương.
Tinh thần bỗng dưng hăng hái hơn.
Văn Vũ không được coi là đẹp trai, nhưng chí ít cũng không thể coi là khó nhìn!
Cộng thêm thực lực mạnh mẽ do sự thay đổi cơ thể mang lại, cả người giống như một cỗ máy được chế tạo tinh vi!
Cùng với khí chất lạnh lùng nghiêm nghị do kinh nghiệm chiến đấu bạo lực mang lại, cả người lập tức được cộng thêm rất nhiều điểm!
Cơ bắp góc cạnh rõ ràng, chỉ một động tác đơn giản lập tức thì cơ bắp đã nhấp nhô lên xuống.
Động tác đơn giản này là để cọ rửa trên đất cho Độc nhãn.
Nhưng cậu dùng chân.
“Gâu.”
“Lão đại, tôi sai rồi.”
“Biết sai rồi sao?”
“Gâu.”
“Biết rồi.”
“Lão đại dạy mày thế nào.”
“Gâu gâu.”
“Làm sai thì phải nhận, đứng thẳng khi bị đánh!”
Văn Vũ gật đầu, sau đó nở nụ cười quái dị với Độc nhãn.
“Vậy thì, chịu phạt đi.”
Lúc Văn Vũ mặc chiếc áo gió dài màu đen, bước ra khỏi phòng, phía sau anh, Tinh loạng choạng bò ra ngoài.
Nó đang cười.
Cùng với tiếng cười “ha ha” của Tinh, Độc nhãn bước ra ngoài với vẻ mặt buồn bã.
Bộ quần áo thú cưng màu hồng với một bông hoa lớn màu đỏ trên đầu.
Ừm, ăn mặc như vầy làm cho Độc nhãn chí ít cũng coi vật cưng dễ thương.
Thấy ánh mắt đáng thương của Độc nhãn, Văn Vũ ngồi xổm xuống vỗ lên đầu nó.
“Một ngày, mày mặc như vầy một ngày thôi.”
Độc nhãn gục đầu, đột nhiên im lặng.
“Yên tâm đi, rất dễ thương. Đây là lão đại cẩn thận trang điểm cho mày, chắc chắn có thể thu hút sự yêu thích của nhiều thiếu nữ!”
Nghe Văn Vũ nói chắc chắn vậy, đôi mắt của Độc nhãn bỗng dưng sáng lên.
“Gâu gâu.”
“Thật vậy hả lão đại.”
“Thật, rất ngầu.”
“Lúc trước mày chưa từng thấy chó cưng mặc đồ hả? Đẹp vô cùng, hơn nữa vừa mới tắm xong, nên thay bộ đồ mới, lão đại không phải cũng thay đồ mới rồi sao?”
“Gâu gâu.”
“Cứ cảm thấy lạ lạ.”
Văn Vũ nghe Độc nhãn nói vậy, cậu đứng thẳng, nhưng khóe mắt cậu không khỏi co giật.
Rõ ràng Văn Vũ cũng đang nhịn cười.
Lúc Văn Vũ tìm thấy Vương Chí Cương, anh ta đang xử lý tài liệu trong văn phòng.
Đừng cho rằng mạt thề thì không cần làm việc, chí ít trong hoàn cảnh bây giờ, không gian sống của con người cũng không nhỏ, tuy không thể nói là chủ nhân thống trị tuyệt đối tinh cầu này, nhưng chắc chắn là chủng tộc mạnh mẽ nhất!
Là oss của trung tâm thành phố, chuyện cần Vương Chí Cương phải xử tương đối nhiều!
Lúc thấy Văn Vũ đi vào văn phòng, Vương Chí Cương gật đầu với cậu, sau đó tò mò nhìn Độc nhãn trong lòng Văn Vũ.
“Đây là …”
“Ồ, là chiến sủng của tôi.”
Khoé mắt của Vương Chí Cương bất giác co giật vài lần.
Nhưng đây là chiến sủng cấp 4, cậu cho ăn mặc như vầy rốt cuộc là muốn thế nào?
Chiến sủng cấp 4, nếu để người khác thấy thì không khác gì lễ vật của tổ tiên!
“Nhìn đẹp không?”
Nghe Văn Vũ hỏi với vẻ có ý cười, Vương Chí Cương trực tiếp gật đầu.
“Sao vậy? Thấy thế nào? Lão đại nói với mày sao nào?”
“Gâu gâu.”
“Lão đại uy võ bá đạo!”
Nghe câu trả lời của Vương Chí Cương, Độc nhãn đột nhiên đắc chí, thoát ra khỏi vòng tay của Văn Vũ, nhảy phốc xuống sàn.
Chưa chờ Độc nhãn đắc chí xong thì đã bị Văn Vũ nắm lấy đuôi.
“Được rồi được rồi, làm chuyện chính trước, sau đó mày muốn làm gì thì làm.”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Độc nhãn bỗng dưng khựng lại.
Chơi đùa thường ngày thì chơi đùa, nhưng liên quan chuyện chính thì chắc chắn không phải là nói đùa.
“Bây giờ, tôi muốn nói chuyện với quân đội.”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Vương Chí Cương lập tức đứng lên.
“Đi thôi, tôi dẫn cậu vào phòng thông tin.”
Sơ kỳ của mạt thế vừa bắt đầu, mấy thứ đại loại như điện lực, thông tin dĩ nhiên bị zombie hoặc thú biến dị huỷ đi nhiều.
Nhưng sau khi con người phản ứng kịp, mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường!
Chương 276 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]