Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 277: CHƯƠNG 277: TÔI LÀ TRÌNH TỰ SỐ 2 2

Dù gì do còn sự tồn tại của cột đá trao đổi, tốc độ tiến hoá của con người không thua gì thú biến dị, sở dĩ sức chiến đấu cao cấp lại kém thú biến dị, ngoài lý do thần thú, số lượng thú biến dị vượt xa con người!

Lúc quân đội đi ngang thành phố Mẫu Đơn Giang, nhân viên kỹ thuật của quân đội đã khôi phục năng lực thông tin của thành phố Mẫu Đơn Giang và tổng bộ quân đội!

“Thông tin liên lạc thông thường đã không thể tiếp tục sử dụng nữa. Bây giờ quân đội sử dụng liên lạc vệ tinh. Theo các nhân viên kỹ thuật quân sự, lúc tận thế vừa bắt đầu, từ trường của Trái đất đã thay đổi do sự xâm nhập của ma khí, dẫn tới các vệ tinh ban đầu không thể tiếp tục sử dụng được nữa. Bây giờ các vệ tinh được sử dụng cho thông tin chỉ thuộc về ma thuật cải tiến của nhân viên kỹ thuật quân sự.”

Nói tới đây, Vương Chí Cương đẩy cửa phòng thông tin.

Sau đó, anh ta thấp giọng nói một câu.

“Quỷ mới biết ma khí là gì.”

Trong đầu Văn Vũ lướt qua một ý nghĩ.

“Xem ra, cấp cao của quân đội đã phong tỏa tin tức về ma khí và ma vật.”

Sau đó lại thấy đống máy móc làm cho người ta hoa cả mắt trong phòng thông tin.

“Nội tình của quân đội là gì?”

Rõ ràng, quân đội không vì xuất hiện của hệ thống tiến hoá mà bỏ qua sức mạnh của khoa học kỹ thuật.

Dù gì, khoa học và công nghệ mới là gốc rễ của sự cai trị Trái đất của loài người!

“Quan lớn!”

Nhân viên làm việc mặc quân phục nhìn thấy Vương Chí Cương bước vào thì lập tức đứng thẳng người cung kính chào Vương Chí Cương theo nghi thức quân đội.

Thấy ánh mắt của Văn Vũ mang theo ý cười, Vương Chí Cương quay đầu giải thích.

“Là quan lớn của trung tâm thành phố, dĩ nhiên tôi cũng tạm giữ chức trong quân đội, ừm, cấp bậc hiện tại của tôi là đại uý.”

“Thượng uý Vương!”

Văn Vũ trêu đùa thực hiện nghi lễ chào quân đội với Vương Chí Cương.

“Được rồi đó. Cậu tưởng tôi nghĩ là quân hàm bị quản chế, nếu không phải không buông được đám đồng nghiệp, tôi đã lang thang khắp thế gian như cậu từ lâu rồi.”

“Được rồi, không giỡn nữa, liên lạc thông tin đi.”

Vương Chí Cương nói với nhân viên thông tin.

Thay vào đó, nhân viên thông tin tỏ ra do dự khi nhìn Vương Chí Cương và Văn Vũ.

“Chuyện là, thượng uý Tiêu không có đây, tôi không có quyền chủ động mở phòng thông tin …”

Lúc Văn Vũ giét chàng trai mặc quân phục, Vương Chí Cương đã chặn tin tức.

“Cậu ta chết rồi, bây giờ tôi liên lạc thông tin, phù hợp các quy định khẩn cấp.”

“Dạ được, quan lớn!”

Nhân viên thông tin nghe Vương Chí Cương nói vậy thì không nói thêm gì nữa, trực tiếp quay người bắt đầu gõ lên bàn điều khiển.

Như vầy mới là quân nhân chân chính – phục tùng mệnh lệnh, mạnh mẽ vang dội.

Và ở một góc độ nào đó, có thể thấy chàng trai mặc quân phục rất không được lòng người khác.

Kèm theo tiếng lạch cạch, màn hình lớn đặt trên tường của phòng thông tin nhanh chóng sáng lên.

Sau đó, một cô gái mặc quân phục chưa tới 30 tuổi xuất hiện trên màn hình lớn.

Quân phục chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc không nở nụ cười, khiến cho vẻ ngoài xinh đẹp ban đầu bỗng chốc giảm xuống.

Bóng lưng của cô gái mặc quân phục, có thể thấy rõ phòng thông tin quy mô lớn của quân đội và nhân viên thông tin của quân đội bận rộn.

“Địa điểm tập trung tại thành phố Mẫu Đơn Giang, tỉnh Hắc Long Giang. Xin chào, tôi thuộc khóa 7 đại đội 13 bộ thông tin quân sự, số nội bộ là 115896, chịu trách nhiệm về cuộc gọi tới địa điểm tập trung tại thành phố Mẫu Đơn Giang. Xin hỏi các anh có chuyện gì không?”

Nghe thấy giọng của cô gái mặc quân phục, Văn Vũ nhẹ nhàng đẩy nhân viên thông tin đang ngồi trước mán hình, sau đó tự mình ngồi vào.

Trong lòng ôm Độc nhãn mặc đồ hồng, Tinh nằm trên đầu, yên tĩnh quan sát nhân viên liên lạc của tổng bộ quân sự trên màn hình, sau đó cậu lên tiếng.

“Tôi là trình tự số 2!”

“Tôi là trình tự số 2!”

Lúc nói ra mấy chữ này, Văn Vũ không còn là người đi đơn độc, cũng không phải khẩu pháo không ngừng đấu tranh sinh tồn ở kiếp trước, mà là cường giả siêu cấp đứng trong tộc người!

Thấy cô gái mặc quân phục bên cạnh màn hình tỏ ra ngỡ ngàng bối rối, Văn Vũ thở dài.

Cái thứ gọi là trình tự, đối với một nhân viên thông tin trong phòng làm việc mà nói, đẳng cấp quá cao rồi!

“Có thể cô không hiểu danh hiệu này có nghĩa gì, cô có thể tìm lãnh đạo của mình. Nếu lãnh đạo của cô không biết, cô có thể kêu anh ta đi tìm lãnh đạo của anh ta! Cũng sẽ có người biết thôi!”

Cô gái mặc quân phục thấy Vương Chí Cương đứng bên cạnh Văn Vũ, rồi thấy nhân viên thông tin của thành phố Mẫu Đơn Giang đang do dự, một lúc sau cô ta lắc đầu.

“Xin lỗi, việc này không tuân thủ quy định! Mời lãnh đạo tổ thông tin của các anh đến gặp tôi!”

Đây là thái độ của cái gọi là làm hành chính, từ điểm này có thể nhận ra, tổ chức lớn cũng có mặt hạn chế!

“Tôi giết cậu ta rồi!”

Văn Vũ bình tĩnh đáp lời của cô gái mặc quân phục.

“Tôi không thuộc quân đội các cô, nghiêm túc mà nói, tôi là một hiệp khách độc hành. Lần này liên lạc thông tin là vì có vài chuyện muốn nói với quân sự, nhưng mấy chuyện này không phải cô và tôi có thể bàn, đi tìm lãnh đạo của cô đi.”

Chương 277 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!