Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 279: CHƯƠNG 279: CUỐI CÙNG, VẪN LÀ THẾ GIỚI CỦA KẺ MẠNH! 1

Một quân nhân trung niên ngồi ở vị trí cuối cùng tại bàn gật đầu với chiến thần.

“Còn nữa, chiến thần đại nhân, lúc nãy có tin mới nhất truyền tới, đội vận chuyển giáo sư Bạch đã bị uy hiếp ở Thành Đô …”

Lúc này môi của số 7 khẽ nhúc nhích, cuối cùng nói nốt phần còn lại.

“Hình như, lại là do Phương Bạch làm!”

Nghe thấy cái tên Phương Bạch, cường giả siêu cấp của quân đội từ số 1 đến số 10 đều im lặng.

Người này có liên quan rất lớn đến quân đội. Quan trọng hơn là Phương Bạch từng là một trong những ứng cử viên chiến thần của quân đội, đồng thời cũng là trình tự số 11 của nhân tộc.

Sức mạnh khủng khiếp, có thể cạnh tranh với chiến thần.

Cường giả mức độ này, ngoại trừ chiến thần quân đội thì không ai có thể giải quyết được.

“Phương Bạch sao?”

Lúc nghe cái tên này, chiến thần cuối cùng cũng dừng gõ ngón tay trên mặt bàn, nâng cốc nước trước mặt lên uống một ngụm.

Sau đó hai tay day nhẹ thái dương.

“Hiểu rồi, chuyện này để tôi đích thân giải quyết, haizz…”

“Đúng rồi, số 1, tình hình của tư lệnh Lâm sao rồi?”

Một người phụ nữ trẻ vẫn luôn ngồi bên cạnh chiến thần chậm rãi nói: “Tư lệnh Lâm gần đây sử dụng quá mức sức mạnh, hiện tại vẫn đang hồi phục, cộng thêm lần ám sát trước của Phương Bạch, theo dự đoán của bác sĩ có thể phải tĩnh dưỡng khoảng một tuần.”

Người nói chính là siêu chiến binh số 1 của quân đội, trên vai cô một tiểu hồn thú còn nhỏ hơn hồn thú của Văn Vũ khẽ run lên.

“Ừm.”

Chiến thần gật nhẹ đầu, thấy số 7 vẫn muốn nói tiếp, lập tức xua tay.

“Hôm nay nói đến đây thôi, tạm thời giải tán.”

Rất rõ ràng, chiến thần bị chuyện của nơi tập trung Ma Đô và Phương Bạch làm cho đau đầu, hơn nữa những chuyện còn lại cũng sẽ không nan giải hơn hai vấn đề này.

“Cộc cộc cộc …”

Còn chưa đợi những người ở đây nhấc mông khỏi ghế, tiếng gõ cửa dồn dập đột ngột vang lên.

Theo sau cửa phòng họp trực tiếp bị mở ra.

Người mở cửa là thư ký riêng của chiến thần đại nhân.

Cũng chỉ có cô mới có thể trực tiếp bước vào trong khi chiến thần đại nhân đang họp.

Đương nhiên chỉ khi có thông tin khẩn cấp thì mới “bất chấp” như vậy.

“Có chuyện gì?”

Nhìn người phụ nữ đột nhiên xông vào phòng họp, chiến thần lập tức nhíu mày.

“Đại nhân, thông tin khẩn cấp, trình tự số 2 đang ở nơi tập trung Mẫu Đơn Giang gọi điện đến tổng bộ.”

“Cái gì? trình tự mấy?”

Thấy giọng điệu ngạc nhiên của chiến thần, cô thư ký nói lại bằng giọng phổ thông rất tiêu chuẩn và rõ ràng.

“Trình tự 2!”

“Lập tức nối đường dây đến phòng họp, còn nữa.”

Chiến thần liếc nhìn những siêu chiến binh bên dưới, cất giọng trịnh trọng nói: “Mọi người cũng ở lại.”

Văn Vũ lúc này đang ngồi trong phòng truyền tin, chán nản chơi đùa với Độc Nhãn mặc váy hồng.

Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của Độc Nhãn, Văn Vũ lại không kìm được giúp Độc Nhãn siết chặt váy trên người.

Nhìn hình ảnh trống không trên màn hình lớn, Văn Vũ không khỏi xoa đầu.

“Đúng là quá chậm, hiệu suất thấp.”

Văn Vũ trong lòng gắn cho quân đội cái nhãn “cồng kềnh”.

Sau đó nhìn Độc Nhãn trong lòng và Tinh trên đầu, Văn Vũ trầm tư một lúc, nói với hai hồn sủng: “Mấy đứa ra ngoài trước, tùy ý đi loanh quanh đâu đó, đến tối nhớ về là được.”

Nghe xong lời của Văn Vũ, Độc Nhãn lập tức gâu 3 tiếng, nhảy xuống đất chạy ra ngoài cửa.

Khẩu súng của Độc Nhãn đói khát không chịu được rồi…

Tinh cũng dang đôi cánh, lên lên từ trên đỉnh đầu của Văn Vũ.

“Đúng rồi, cố gắng đừng giết người.”

“Gâu! Gâu!”

“Biết rồi đại ca.”

Đây cũng là điều Văn Vũ cân nhắc, trong bảo địa biết được từ Khương Văn Đào rằng, chức nghiệp của siêu chiến binh số 1 của quân đội và cậu giống nhau, nếu quân đội biết chức nghiệp của cậu, giấu đi hồn sủng của bản thân cũng giống như giấu đi sức mạnh của bản thân.

Còn về tiểu hồn thú, Văn Vũ nhìn tiểu hồn thú trên đầu, chậm rãi lắc đầu.

Là trình tự số 2 của nhân tộc, sớm muộn cũng phải qua lại với quân đội, giấu chức nghiệp cũng không phải là điều quá cần thiết.

Hơn nữa, sức mạnh hiện tại của bản thân không cần phải giấu diếm và khiêm tốn.

Càng huống hồ, tiết lộ chức nghiệp của bản thân, sau đó đối phương không nhìn thấy hồn sủng của mình, chắc chắn sẽ để lại khoảng trống cho trí tưởng tượng của đối phương.

Mà khoảng trống cho trí tưởng tượng, cũng có thể nói là - sợ hãi.

Đợi đến khi Văn Vũ uống xong 3 cốc trà nóng, hình ảnh trên màn hình đột nhiên thay đổi, từ phòng truyền tin ban đầu chuyển thành một phòng hội nghị sang trọng.

Trước ống kính, một người thanh niên mặc quân phục chào hỏi với Văn Vũ trước.

“Xin chào, tôi là chiến thần của quân đội, đồng thời cũng là trình tự số 3. Rất vui được gặp cậu.”

Văn Vũ quan sát người thanh niên trên màn hình đối diện.

Tương tự, chiến thần cũng nhìn Văn Vũ từ trên xuống dưới.

Mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, trên cổ đeo một chiếc vòng có chút cổ.

Trạc tuổi mình, trông rất bình thường.

Nhưng đều không phải trọng điểm.

Chương 279 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!