Trọng điểm là khí chất của người này giống với mình, cùng với tiểu hồn thú trên vai.
Khí chất tự tin, sắc sảo, thể hiện sự tự tin mạnh mẽ vào sức mạnh và kinh nghiệm chiến đấu của bản thân.
Còn tiểu hồn thú trên vai tượng trưng cho chức nghiệp.
“Hồn sư?”
Chiến thần có chút nghi hoặc hỏi.
Văn Vũ gật đầu, nói: “Số một của các cậu, không phải cũng là hồn sư sao?”
Nhìn thấy chiến thần trên màn hình đối diện khẽ nhíu mày,Văn Vũ nói tiếp.
“Là Khương Văn Đào nói cho tôi. Đúng rồi, Khương Văn Đào, Hầu Tử, Đại Hùng, người nhà của ba người họ sao rồi?”
Chiến thần nhớ lại nói: “Đã sắp xếp theo đãi ngộ đối với gia đình liệt sĩ rồi, mỗi tháng cấp phát vật tư.”
Văn Vũ suy tư một lúc, chậm rãi gật đầu.
“Phát nhiều một chút.”
Chiến thần gật đầu.
“Chuyện nhỏ.”
Nghe xong lời này, Văn Vũ đột nhiên bật cười.
“Tôi còn nghĩ rằng chính phủ các cậu đều tính toán đủ điều, so đo từng tí, nhưng cậu không tệ.”
Chiến thần chậm rãi lắc đầu.
“Vậy còn phải xem là chuyện gì, loại chuyện như này, là chuyện nội bộ của chúng tôi, ngược lại là cậu cũng có chút giao tình với ba người Khương Văn Đào nhỉ.”
Văn Vũ trực tiếp gật đầu: “Bọn họ là những anh hùng.”
“Những người lính của quân đội chúng tôi đều là anh hùng.”
…
Hai người im lặng một lúc lâu, vẫn là Văn Vũ nói trước.
“Tự giới thiệu một chút, tôi tên Văn Vũ, trình tự số 2.”
“Cậu có thể gọi tôi là Cuồng Lưu, là chiến thần hiện tại của quân đội, trình tự số 3. Không biết cậu chủ động liên lạc với chúng tôi là có chuyện gì?”
Văn Vũ gật đầu: “Vừa nãy lúc tôi vào trung tâm thành phố, có giết một người. Đúng rồi, tên ngu đó tên là gì nhỉ?”
“Tiêu Long Đào.”
Vương Chí Cương ở bên cạnh thấy Văn Vũ nhìn mình, lập tức trả lởi.
“Tiêu Long Đào, hình như là trưởng quản chịu trách nhiệm liên lạc bên phía mấy người.”
Chiến thần, hoặc gọi là Cuồng Lưu gật đầu.
“Giết cũng đã giết rồi, không sao, vị trí đó đến một con lợn biến dị cũng làm được.”
“Không, ý của tôi không phải thế.”
Văn Vũ lắc đầu nói tiếp: “Tôi nghe nói, hắn có bố hình như làm ở bộ tổng tư lệnh, không biết là chức vụ gì.”
“Con người tôi sợ phiền phức, tôi giết con ông ta, ông ta chắc chắn tìm tôi báo thù. Tôi muốn giải quyết việc này bây giờ.”
“Đợi một chút.”
Cuồng Lưu không chút do dự gật đầu, sau đó ra hiệu với thư ký.
Thư ký lập tức hiểu ra, đi ra khỏi phòng họp.
Không đến 3 phút, thư ký lại quay lại, đồng thời mang về một tờ giấy.
“Ừm. Cái người tên Tiêu gì đấy, bố cậu ta hiện tại là một nhân viên nhỏ ở phòng nhân sự của quân đội. Cậu muốn giải quyết ông ta thế nào?”
“Giết đi.”
Cuồng Lưu không chút do dự gật đầu.
“Số 8, xử lý việc này gọn gàng một chút.
Số 8 hành lễ kiểu quân đội với Cuồng Lưu, sau đó biến mất.
Trình tự số 2, trình tự số 3.
Hai người nói chuyện với nhau qua loa, như thể giữa bạn bè nói chuyện với nhau hàng ngày, quyết định một người, có thể còn có sự sống chết của nhiều người hơn.
Hơn nữa có thể đoán trước được không đến hai ngày, hai người này sẽ quên sạch chuyện này, cũng sẽ không nhớ ra có một người tên là Tiêu Long Đào.
Đồng thời cũng không nhớ hai người ra lệnh giết bố của hắn.
Nói cho cùng, đây rốt cuộc vẫn là một thế giới mà kẻ mạnh quyết định tất cả.
Thấy thái độ dứt khoát của Cuồng Lưu, Văn Vũ cười với cậu.
“Cảm ơn.”
“Chuyện nhỏ mà, hơn nữa bây giờ có thể nói chuyện chính rồi?”
Vấn đề nhỏ nhặt vừa rồi không đủ để trình tự số 2 chủ động liên lạc với bộ chỉ huy quân sự.
Cuồng Lưu biết rõ điều này.
Văn Vũ suy nghĩ một lúc, chậm rãi nói: “Tôi muốn làm một giao dịch với mấy người.”
…
“Tôi có một người bạn vào sinh ra tử. Ông ấy trước khi chết có giao con gái của mình cho tôi.”
“Hiện tại tôi đang ở Mẫu Đơn Giang, hơn nữa ở đây còn phải giải quyết một số việc, trong thời gian ngắn có lẽ không thể đến Yến Kinh được, vì vậy tôi muốn nhờ quân đội tìm giúp tôi một người và bảo vệ cô ấy đến khi tôi đến được Yến Kinh.”
“Đổi lại, tôi tình nguyện giải quyết một việc cho cục quân sự Yến Kinh.”
“Nhưng chỉ được một việc, hơn nữa tôi có quyền từ chối nhiệm vụ.”
Nghe Văn Vũ nói xong, Cuồng Lưu trên màn hình đối diện gật đầu.
“Chuyện này đối với chúng tôi rất đơn giản, nhưng cậu phải hiểu nhiệm vụ chúng tôi giao cho cậu chắc chắn không dễ dàng.
“Không vấn đề, đương nhiên tiền đề là người tôi muốn mấy người tìm phải còn sống. Nếu cô ấy chết rồi, vậy thì giao dịch sẽ không thành.”
“Được.”
Những chuyện vụn vặt này Cuồng Lưu hoàn toàn không quan tâm.
Tìm được thì càng tốt, không tìm được cũng chẳng sao, bởi vì chỉ cần có được phương thức liên lạc với trình tự số 2 và nơi cậu đang ở, vậy thì chắc chắn sẽ có khả năng hợp tác trong tương lai.
Miễn là đủ lợi ích, chuyện gì cũng có thể.
Chương 280 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]