Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 283: CHƯƠNG 283: NGƯỜI SỐNG SÓT 1

Vốn dĩ mục đích đi dạo là để ngắm nhìn thành phố mình đã sống hơn 20 năm lần nữa, nhưng xem ra bây giờ đã không còn gì để ngắm rồi.

Mạt thế, kể cả bây giờ vẫn chưa có ma vật, chỉ riêng chức nghiệp giả và thú biến dị đã đủ để phá hủy diện mạo của thành phố này, thậm chí phá hủy cả tinh thần của cả thành phố.

“Đi thôi Độc Nhãn, dẫn đường, tăng tốc.”

Văn Vũ nói với Độc Nhãn, quyết định không tốn thời gian với những chuyện vô bổ này nữa.

“Gâu gâu.”

Độc Nhãn sủa hai tiếng với Văn Vũ, xông về phía trước.

Độc Nhãn ở trạng thái mini, thể chất cơ thể tuy giảm đi rất nhiều, nhưng tuyệt đối không phải chó hoang chưa biến dị trước kia nữa.

Trong cơ thể nhỏ bé chứa đựng một sức mạnh to lớn.

Bốn cái chân ngắn nhanh chóng mang đến dư ảnh, cơ thể màu xám như một cơn gió, chạy về phía vị trí khu phố cổ.

Văn Vũ theo sát phía sau.

Chưa đến 10 phút, một người hai thú đã đi qua gần hết thành phố Mẫu Đơn Giang, đến được vị trí khu phố cổ.

“Đến nơi rồi.”

Độc Nhãn dừng trước một tiểu khu hoang tàn.

Văn Vũ cau mày nhìn một đống phân chó lớn trước mặt, ngửi thấy mùi thối trong không khí, vô cùng quyết đoán nói với Độc Nhãn.

“Em muốn đi thì đi đi, đợi em chơi xong, theo mùi của anh quay về.”

“Gâu gâu gâu.”

“Đại ca không cùng em vào trong sao? Bên trong có rất nhiều em chó đẹp.”

Văn Vũ cố nuốt nước bọt xuống.

“Thôi vậy.”

“Gâu gâu.”

“Còn Tinh? Đều là anh em, anh chia cho em 2 em.”

Nghe thấy lời mời của Độc Nhãn, Tinh lập tức lắc đầu.

“Đúng là không biết hưởng thụ…”

Độc Nhãn lẩm bẩm, quay đầu đi vào bên trong tiểu khu.

Chỉ để lại Tinh và Văn Vũ cười khổ nhìn nhau ở đó.

Sau đó Văn Vũ quay người rời đi.

Chỗ này thối quá!

Tiểu khu Kim Đô của phố cổ.

Là nơi Văn Vũ sinh sống ban đầu.

Là một đứa trẻ mồ côi, Văn Vũ đã sống một mình ở đây 7 năm, khoảng thời gian 7 năm, đủ để một người nảy sinh tình cảm với một nơi.

Nhìn cảnh tượng hoang tàn vắng vẻ xung quanh, Văn Vũ thở dài một hơi.

“Về nhà rồi.”

Nhà, theo một mức độ nào đó, rất quan trọng.

Tuy nhìn nhìn từ bề ngoài, đó chỉ là một căn nhà cho thuê nhỏ cũ kĩ một người ở.

Hơn nữa theo như hợp đồng ban đầu, thực ra cũng đã không thuộc về Văn Vũ nữa rồi.

Nhưng vào thời điểm này thì ai để ý chứ. Văn Vũ không quan tâm, mà chủ nhà có lẽ cũng không.

Giống như thường ngày về nhà, Văn Vũ bình tĩnh bước trên con đường của tiểu khu, một bên giải thích ý nghĩa của tòa nhà đổ nát bên cạnh đối với mình.

“Nhìn thấy cột đá trao đổi này không? Đây là nơi diễn ra trận chiến kịch liệt đầu tiên giữa anh và Độc Nhãn.”

“Woa, vậy đại ca chắc chắn đánh bại Độc Nhãn trong nháy mắt.”

Lông mày Văn Vũ khẽ giật.

“Coi là thế đi.”

“Chỗ kia, là nơi anh chuyển chức.”

Văn Vũ chỉ vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh.

“Còn kia là nhà của anh.”

Tiểu khu tuy rằng đổ nát, nhưng những xác zombie bị Văn Vũ giết ngày trước đã không thấy đâu nữa. Có thể thấy dấu vết có người dọn dẹp.

Còn về có người sống sót hay không.

Lúc Văn Vũ đứng trước cửa nhà, đã nhận ra được.

Ngôi nhà trước mặt nơi mà ngày trước đôi vợ chồng già ở, đã bị người khác chiếm giữ.

Có thể do phát hiện âm thanh trong hành lang, tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên từ ngôi nhà của đôi vợ chồng già, sau đó người sống sót bò đến trốn sau cánh cửa, cẩn thận quan sát Văn Vũ.

Với thực lực của chức nghiệp giả cấp 4, ở khoảng cách gần đến tiếng tim đập cũng có thể nghe thấy, Văn Vũ đương nhiên biết đằng sau căn phòng có người sống sót.

Hai người, một nam một nữ.

Nhưng trong căn phòng sau lưng Văn Vũ, người sống sót đột nhiên bật cười.

Không liên quan gì đến mình.

Mở cánh cửa căn nhà nhỏ cho thuê, Văn Vũ bước vào căn nhà nhỏ của minh sau hai tháng.

Nếu dùng một từ để miêu tả tình trạng hiện tại của căn phòng, thì đó là một mớ hỗn độn.

Lúc mạt thế mới bắt đầu, Văn Vũ hoàn toàn không nghĩ đến mình sẽ trở lại, cộng thêm việc lúc xử lí zombie vô tình gặp cô gái ở tầng trên, tự nhiên không khóa cửa phòng.

Mà một căn nhà trống không chủ, cộng thêm không khóa cửa, chắc chắn là kho báu trong mắt những người sống sót.

“Quả nhiên.”

Nhìn căn nhà đã không còn thứ gì có thể dùng, Văn Vũ bất lực lắc đầu.

“Tinh, dọn dẹp phòng thôi.”

“Đại ca, đối diện…”

Chương 283 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!