Tinh dựng đuôi lên, chỉ vào người sống sót trong căn phòng đối diện.
Văn Vũ lắc đầu, biểu thị Tinh không cần để ý.
Mỗi người sống cuộc sống của mình, thật tốt.
…
Nếu nói sau khi mạt thế cái gì nhiều nhất, Văn Vũ chắc chắn, nhà trống nhất định là một trong số đó.
Ngày trước nhà là vấn đề phiền phức của hầu hết mọi người, giờ thì không còn nữa.
Có rất nhiều nhà trống, vậy nên những thứ như đồ gia dụng tất nhiên không thiếu.
Sau khi Văn Vũ quét toàn bộ tầng, đã gom đủ những thứ mình cần.
Giường, sofa, bàn, cộng thêm đệm chăn.
Rất đơn giản mà phải không?
Những đồ này làm cho căn nhà cho thuê đã nhỏ càng thêm chật chội, không có chút thẩm mĩ nào cả.
Nhưng chỉ cần có nơi để ngủ là được rồi.
Về phương diện này, năng lực thích nghi của con người, đúng là rất mạnh.
Lúc đi qua tầng trên, Văn Vũ cũng cố ý quan sát tình hình trên tầng.
Người sống sót đầu tiên mà cậu nhìn thấy sau khi mạt thế sảy ra đã sớm rời khỏi đây rồi.
Khẽ thở dài.
“Chúc bạn gặp được người tốt.”
…
Mang những thứ như bát đĩa xoong nồi, khí đốt, Văn Vũ làm một bữa ăn đơn giản.
Nghĩ về những ngày tháng ở cùng Tinh, Văn Vũ im lặng nuốt một miếng bánh quy.
Khiến Văn Vũ nghĩ đến một bộ phim tên là « Tôi là huyền thoại ».
Đáng tiếc, chó của mình chạy đi tìm các em gái rồi.
Trên hành lang truyền đến tiếng bước chân hơi nặng nề, sau đó bước về phía cánh cửa đối diện nhẹ nhàng gõ cửa.
Nam, nặng khoảng 70kg, dựa vào tần số của nhịp tim, chắc là khoảng trung niên.
Tinh tò mò quay lại nhìn, lại quay lại nhìn Văn Vũ.
Văn Vũ lại lắc đầu.
Người phụ nữ và đứa trẻ đối diện chỉ là người bình thường, người đàn ông vừa quay trở về chỉ có sức mạnh cấp 1 tầm trung.
Dựa vào tình hình hiện tại thực lực của những người sống sót ở thành phố Mẫu Đơn Giang, thực lực của ba người nhà này rất yếu.
Không có đội, không có sức mạnh, chỉ có thể ở khu phố cổ ít người sống sót này, miễn cưỡng tìm được một nơi có thể sinh tồn, sống qua ngày.
Có thể là một con thú biến dị, có thể là người sống sót khác, có thể là một trận thiên tai, có thể là dịch bệnh, cũng đủ để chôn vùi ba mạng sống yếu đuối này.
Sinh mạng, lớn lao nhưng cũng rất nhỏ bé.
Về bản chất, tình trạng sinh mạng hiện tại của Văn Vũ, đã không giống những chức nghiệp giả cấp thấp này.
Khoảng cách sức mạnh giữa hai bên, khiến Văn Vũ và chức nghiệp giả bên đối diện không có tiếng nói chung.
Tuy ở rất gần, nhưng thực sự là người của hai thế giới.
…
Màn đêm buông xuống, Độc Nhãn vẫn không có dấu hiệu trở lại.
Văn Vũ cũng không lo lắng, dù sao Độc Nhãn và Tinh đều là chiến sủng của cậu, nếu đến năng lực đối phó với nguy hiểm một mình cũng không có, vậy Văn Vũ nên nghĩ xem mình đang nuôi là chiến sủng hay là tổ tông đây.
Với thính giác cực nhạy, có thể nghe rõ tiếng nói chuyện ở đối diện truyền đến.
Chắc là chuyện nhà chuyện cửa, những chủ đề như là củi gạo dầu muối.
Một lúc sau, cửa phòng bên cạnh được mở ra, sau đó vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
“Cái đó, xin chào, chúng tôi ở đối diện, muốn tới chào hỏi anh.”
Một giọng nam hơi trầm, Văn Vũ do dự một hồi, vẫn quyết định đứng lên đi về phía cửa.
Tiếng đóng mở cửa lúc người đàn ông quay lại không nhỏ.
Bởi vì lúc đó người đàn ông cũng không biết đối diện có một người sống sót mới đến, không kiểm soát âm lượng của mình, đợi đến khi nói chuyện với người phụ nữ trong phòng kia xong mới biết được chuyện này.
Là thiện hay là ác, là người tốt hay là người xấu, rốt cuộc mạnh cỡ nào, người đang ông không biết được.
Vì vậy người đàn ông quyết định tiếp xúc gần hơn một chút với người sống sót vô danh này.
Ngay cả khi rủi ro là rất lớn.
Cùng với tiếng gõ cửa “cộc cộc”, xuất hiện trước mặt Văn Vũ là một người đàn ông hơn 30 tuổi.
Tuổi không lớn, nhưng tiếc là tóc mai đã điểm hoa râm, cộng với bộ quần áo rách nát và khóe mắt vẫn còn vết bầm tím, cũng đủ minh chứng cho hoàn cảnh khó khăn của người này.
Nhìn người đàn ông có chút lo lắng trước mặt, khóe miệng Văn Vũ nhếch lên nở nụ cười.
“Mời vào.”
Người đàn ông do dự nhìn người thanh niên đang mỉm cười trước mặt, một lúc sau gật nhẹ đầu.
Đồng thời tay phải đang giấu sau lưng dần dần buông lỏng, lộ ra con dao có chút tồi tàn.
…
Phòng tuy không lớn nhưng cũng đủ cho hai người ngồi.
Văn Vũ im lặng đưa cho người đàn ông một cốc trà nóng, nhìn dáng vẻ thận trọng của người đàn ông, mở miệng nói : “Đừng căng thẳng, chỗ này ngày trước là nhà của tôi, vì vậy tôi mới trở lại, có thể hai ngày nữa sẽ rời đi.”
Nghe Văn Vũ giải thích, người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, giờ mới quan sát xung quanh.
Khung cảnh lộn xộn ban đầu đã được dọn dẹp sạch sẽ, những thứ như kiểu mạng nhện giăng khắp nhà cũng đã được dọn sạch.
Thứ khiến người đàn ông cảnh giác nhất chính là tiểu hồn thú trên vai Văn Vũ và Tinh đang nằm trên bàn bên cạnh.
Tiểu hồn thú có nghĩa là chức nghiệp bí ẩn.
Tinh, nghĩa là người đàn ông trước mặt ít nhất không lo cái ăn, còn có thể nuôi thú cưng.
Chỉ riêng hai điểm này thôi cũng có nghĩa là người đàn ông trước mặt không hề vô hại như anh tưởng.
“Tôi tên Diệp Nam, sống đối diện với cậu.”
Chương 284 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]