“Tôi là Văn Vũ.”
Sau khi nghe Diệp Nam tự giới thiệu bản thân, Văn Vũ gật đầu.
Đây cũng là một phép lịch sự cơ bản.
Sau đó xung quanh lại trở bên lúng túng.
Một lát sau Diệp Nam mới lên tiếng.
“Ừm, tôi chỉ muốn đến đây xem một chút, nếu cậu có gì thiếu cứ nói với tôi.”
Do dự một lát, cảm thấy Văn Vũ không phải người xấu, hoặc là anh ta cảm thấy vợ con mình không giấu được Văn Vũ nên Diệp Nam lại nói tiếp.
“Tôi còn có vợ, chăn đệm phòng cậu đều bị chúng tôi lấy…”
Nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của Diệp Nam, Văn Vũ gật đầu cười.
“Chuyện nhỏ mà thôi, không cần để ý.”
Có lẽ cảm thấy thái độ hiền lành của Văn Vũ nên Diệp Nam cũng buông lỏng phòng bị, tiếp tục nói.
“Hay là tôi đi lấy cho cậu một bộ chăn đệm mới nhé?”
“Làm phiền anh Diệp rồi.”
…
Bộ chăn đệm sạch sẽ thoang thoảng mùi bột giặt.
Văn Vũ cũng đã nhìn thấy vợ con Diệp Nam.
Đứa con không lớn lắm, chưa tới mười tuổi, trông rất có khí chất.
Còn vợ của Diệp Nam…
Dáng người rất đẹp, nhưng lại rất khó coi!
Cũng không phải xấu xí, mà là trên mặt chỗ nào cũng có những vết sẹo gớm ghiếc. Văn Vũ nhìn qua là biết những vết sẹo này do lưỡi dao sắc bén gây ra, hơn nữa thời điểm các vết thương này có là sau khi mạt thế.
Vợ Diệp Nam hơi căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy Văn Vũ không có biểu hiện ghê tởm hay ghét bỏ những vết sẹo trên người mình thì mới âm thầm thở phào một hơi.
Có lẽ tiếng thở hơi lớn, Diệp Nam nhẹ nhàng ôm lấy vai vợ, hôn lên chiếc trán đầy sẹo.
Sau đó, anh ta quay đầu nhìn Văn Vũ đã dọn xong chăn ga gối đệm, ngượng ngùng cười.
“Để người anh em Văn Vũ chê cười rồi.”
Văn Vũ chỉ mỉm cười lắc đầu, không hỏi nhiều.
Ai cũng có câu chuyện, không phải sao?
…
Văn Vũ nằm trên giường, phảng phất nghe thấy tiếng ngáy của Diệp Nam ở phòng sát vách, còn cả tiếng động vật biến dị gầm rú và tiếng côn trùng kêu. Văn Vũ dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Văn Vũ đi một vòng tìm Độc Nhãn.
Giữa bầy chó mèo hoang, Văn Vũ thấy Độc Nhãn đang vênh váo đắc ý đứng ở đó.
Sau khi cởi bỏ trang phục thì Độc Nhãn thuận lợi trà trộn vào các nhóm động vật lang thang trong thành phố, hơn nữa nhìn dáng vẻ này thì có vẻ đãi ngộ khá tốt!
Ở khoảng cách gần, Văn Vũ kết nối tinh thần với Độc Nhãn.
Đơn giản nói chuyện một chút, Văn Vũ biết Độc Nhãn còn muốn ở đây chơi đùa thêm một lúc nữa, nên chỉ có thể dẫn Tinh đến trung tâm thành phố.
Trong trường hợp xảy ra chiến đấu, Văn Vũ lúc nào cũng có thể dùng hồn cảnh để kéo Độc Nhãn trở về, cũng không phải lo Độc Nhãn chạy linh tinh.
Phòng họp trong trung tâm thành phố.
Một phòng họp rộng rãi được Vương Chí Cương dùng để tiếp đãi Văn Vũ.
Hỏi thăm sơ qua tình hình của bộ chỉ huy quân sự.
Vẫn không có tin tức gì của Tôn Tuyết Vi.
Nhưng cũng không vội, chỉ cần không có tin tức đã tử vong thì bộ quân sự nhất định sẽ cho Văn Vũ một câu trả lời hợp lý.
“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.”
“Ngày mai siêu chiến binh số một sẽ đến Mẫu Đơn Giang, chuyện này, cậu xem…”
Thấy Vương Chí Cương xấu hổ xoa xoa tay, Văn Vũ gật đầu.
“Ngày mai anh ta đến thì cứ bảo anh ta đến tìm tôi là được. Đúng rồi, có tin tức của Simba không?”
Vương Chí Cương nghe Văn Vũ hỏi thì gật đầu.
“Simba đang ở gần Đông Sơn, lần cuối cùng người ta nhìn thấy nó thì Simba đã là cấp ba đỉnh phong, bây giờ chắc đã là cấp bốn rồi.”
Lời nói của Vương Chí Cương có chút lo lắng.
Văn Vũ lắc đầu.
“Cấp bốn cũng không sao.”
“Nếu không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây, mai tôi ở nhà đợi, địa chỉ gửi cho anh rồi.”
Văn Vũ nói xong thì xoay người ra ngoài trung tâm thành phố.
…
Dựa vào thực lực mạnh mẽ của Văn Vũ, chưa đến một tiếng đã về đến nhà.
Cậu chậm rãi đi lên lầu, nghe thấy âm thanh huyên náo trong nhà Diệp Nam. Văn Vũ do dự một lát, cuối cùng vẫn gõ cửa phòng Diệp Nam.
“Ai đấy?”
Giọng nói yếu ớt từ trong nhà phát ra.
“Là tôi, Văn Vũ, tôi nghe thấy trong phòng anh có tiếng động, anh có sao không?”
“À, không có chuyện gì đâu, con tôi khóc thôi.”
“Ừ, có chuyện gì có thể gọi tôi.”
Văn Vũ có thể nghe ra được Diệp Nam không muốn mình quản chuyện này.
Người ta đã không muốn thì mình cũng không cần tọc mạch.
Văn Vũ có tố chất thân thể mạnh mẽ, thế nên mọi động tĩnh trong phòng đều không lọt qua được tai Văn Vũ.
Trong phòng ngoại trừ gia đình Diệp Nam vẫn còn hai chức nghiệp giả khác.
Sau đó, một âm thanh chói tai truyền đến.
“Chờ đã, Diệp Nam, mở cửa!”
“Đại ca, quên đi, người đối diện mới đến hôm qua…”
“Bốp!”
Một tiếng bạt tai vang lên, sau đó là tiếng vợ con Diệp Nam khóc nức nở, người vừa nói lại nói tiếp.
“Ông đây bảo mày làm cái gì thì mày làm cái đó! Còn dám ý kiến?”
“Đại ca, cậu ấy thực sự mới đến, không hiểu quy tắc của nơi này. Nếu không thì để tôi đưa cho cậu ấy một bản?”
“Bốp!”
Chương 285 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]