Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 286: CHƯƠNG 286: CÁI GÌ GỌI LÀ THIỆN ÁC, CÁI GÌ GỌI LÀ ĐÚNG SAI 2

“Con mẹ nó, một nhà ba người chúng mày sắp chết hết rồi mà còn muốn đi lo chuyện của người khác à?”

Văn Vũ yên lặng một chút, sau đó lại đi gõ cửa phòng của Diệp Nam.

“Anh Diệp, không cần tôi giúp thật à?”

“Người anh em Văn Vũ, không cần, không cần, cậu mau đi đi.”

Phía sau cánh cửa lại tiếp tục ồn ào, hai tên chức nghiệp giả thu phí đồng ý với lời đề nghị của Diệp Nam.

Diệp Nam sẽ trả phí bảo vệ cho Văn Vũ trước.

Cửa phòng mở ra, Văn Vũ vẫn đứng trước cửa phòng Diệp Nam, bình tĩnh nhìn cảnh tượng trong phòng.

Trên mắt Diệp Nam có một vết bầm rất lớn, đồ đạc trong phòng không bị phá hỏng, vợ con Diệp Nam nhìn qua cũng không bị tổn hại gì.

Hai tên chức nghiệp giả đánh giá Văn Vũ, khi nhìn thấy tiểu linh thú lơ lửng trên bả vai Văn Vũ thì hai mắt sáng lên!

Không biết là do ngạc nhiên về chức nghiệp bí ẩn hay là vì những thứ khác…

Có lẽ nhìn thấy sắc mặt thâm trầm của Văn Vũ nên hai tên chức nghiệp giả không nói lời nào, xoay người đi xuống lầu.

Văn Vũ nhìn bóng lưng hai người kia biến mất khỏi hành lang, sau đó lại nhìn Diệp Nam đang bôi thuốc, lúc này cũng chậm rãi đi vào trong phòng Diệp Nam.

“Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Bàn tay đang thoa thuốc của Diệp Nam hơi dừng lại.

“Khu vực này thuộc về một nhóm, hôm nay họ đến thu phí bảo vệ…”

Giọng nói của Diệp Nam rất bình tĩnh, dường như chuyện này đã xảy ra từ rất lâu rồi.

Văn Vũ hơi do dự một chút, cậu nhìn vợ chồng Diệp Nam đang dọn dẹp, rồi lại nhìn đứa bé nước mắt ngắn nước mắt dài bên cạnh, tiếp tục nói.

“Thực sự không cần tôi quản à?”

Diệp Nam nhìn Văn Vũ, khẽ lắc đầu.

“Không cần.”

“Tôi có thể giải quyết bọn họ, tất cả!”

Chuyện này với Văn Vũ mà nói là một chuyện vô cùng đơn giản. Chỉ cần để Độc Nhãn lần theo mùi, sau đó ngày mai ở Mẫu Đơn Giang sẽ xuất hiện một tin tức: Một nhóm người nào đó trong thành phố bị thú biến dị tập kích, toàn đội bị diệt.

Diệp Nam đặt lọ thuốc trong tay xuống, nhìn ánh mắt nghiêm túc của Văn Vũ thì chậm rãi lắc đầu.

“Thực sự không cần.”

“Tôi có thể hỏi tại sao không?”

Văn Vũ rất tò mò, chỉ cần giải quyết nhóm người này thì không còn kẻ nào đến thu phí bảo vệ nữa, cuộc sống của gia đình Diệp Nam cũng tốt hơn!

Diệp Nam thở dài thườn thượt.

“Phí bảo vệ của bọn họ không nhiều, so với những chỗ khác thì không nhiều. Những người này có nhiệm vụ dọn dẹp đám thú biến dị ở khu vực này, bảo vệ những kẻ nhặt rác chúng tôi không bị thú biến dị tấn công.”

Diệp Nam do dự một lúc mới nói tiếp.

“Bọn họ cũng không phải kẻ xấu, ít ra thì họ chỉ đến thu phí thôi, thời gian còn lại sẽ không làm phiền chúng tôi, cũng không trắng trợn cướp đoạt phụ nữ.”

Nói xong câu đó, có lẽ cảm thấy mình nói sai, Diệp Nam không nhịn được nhìn vợ mình một chút.

Thấy vợ mình không có phản ứng gì thì Diệp Nam mới nói ra câu cuối cùng.

“Quan trọng nhất là không có bọn họ thì sẽ có những người khác! Có thể những người đó tốt hơn, cũng có thể tồi tệ hơn, không phải sao?”

“Ít nhất thì tình huống như bây giờ đã rất tốt…”

Nghe xong những lời này, Văn Vũ do dự một lúc rồi gật đầu.

“Tôi hiểu rồi.”

Nói xong, cậu xoay người định đi.

“Người anh em Văn Vũ.”

Giọng nói của Diệp Nam vang lên.

“Tôi xin cậu, đừng đi tìm bọn họ, coi như là vì chúng tôi.”

Văn Vũ im lặng một lúc, chậm rãi gật đầu.

“Đúng rồi, tối nay qua nhà chúng tôi ăn cơm đi, tôi chiêu đãi. Sáng nay ra ngoài tôi tìm được không ít đồ ngon.”

Nghe được lời mời nồng nhiệt của Diệp Nam, Văn Vũ lại gật đầu một lần nữa.

Khi mạt thế xảy ra, cuộc sống của những người bình thường luôn là một cái vòng luẩn quẩn như vậy.

Đối mặt với bóc lột và áp bức, nhưng lại không có năng lực phản kháng, cũng không thể phản kháng.

Rõ ràng là áp bức, nhưng lại tìm kiếm sự so sánh để bản thân tiếp tục ôm ấp hi vọng.

Những chuyện này đời trước Văn Vũ cũng đã trải qua, dù sao thì vẫn là áp bức bóc lột.

Vì đã trải qua nên dễ dàng hiểu được.

“Luôn luôn có hi vọng, đúng không?”

Diệp Nam nghe Văn Vũ hỏi thì gật đầu.

“Đều có hi vọng.”

Trong một nhà xưởng to lớn, hai tên chức nghiệp giả vừa thu phí bảo hộ của Diệp Nam được một tên chức nghiệp giả khác dẫn vào một văn phòng bên trong nhà xưởng.

“Lão đại.”

Cả hai nhìn người đàn ông cao to lực lưỡng ngồi trên bàn, cung kính chào một tiếng.

Người này nghe thấy âm thanh thì chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Có chuyện gì thế?”

Giọng nói trầm thấp từ miệng người này vang lên khiến hai người kia không nhịn được mà run rẩy.

Đáng sợ quá!

Là thuộc hạ, hai người này tất nhiên cũng hiểu rõ các thủ đoạn của lão đại nhà mình.

“Lúc trước lão đại bảo chúng tôi điều tra một chút về tên có chức nghiệp bí ẩn kia, bây giờ đã có tin tức rồi.”

“Ồ?”

Chương 286 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!