Mặt đất bị tên lửa bắn phá loang lổ, nhưng dựa vào thực lực của Cuồng Lưu thì lại giống như chẳng có gì.
Giống như đang đi dạo, anh ta đi thêm chừng một phút rồi dừng lại.
Trên mặt đất, có một vệt máu nở rộ như hoa.
Cuồng Lưu từ từ ngồi xuống, nhặt một cánh tay rơi trên đất lên.
Cẩn thận quan sát lượng máu và vết thương trên cánh tay, Cuồng Lưu yên lặng một lát, không biết đang suy nghĩ gì.
Một lát sau, anh ta lôi từ trong nhẫn không gian ra một chiếc máy bộ đàm, chậm rãi nói.
“Nhiệm vụ thất bại, Phương Bạch không chết.”
“Còn nữa, phái người đến đây thu thập những người còn sống sót ở Thành Đô, tôi sẽ trực tiếp đưa giáo sư Bạch về Yến Kinh.”
Nói xong, Cuồng Lưu đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, sau đó xoay người đi về phía tụ điểm Thành Đô.
…
Sáng sớm hôm sau, âm thanh từ phòng bên cạnh đã đánh thức Văn Vũ.
Nội dung cuộc trò chuyện chẳng qua chỉ là những lời dặn dò dịu dàng của người vợ dành cho chồng mình.
Đơn giản, nhưng ấm áp.
Văn Vũ nằm trên giường lười biếng duỗi eo một cái rồi mới từ từ bò dậy.
Đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, nhân tiện lau người cho Tinh.
Đây là thói quen hàng ngày của Văn Vũ.
Nhưng hôm nay lại không giống.
…
Khi Vương Chí Cương dẫn theo một nhóm người đi vào tiểu khi thì Văn Vũ đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi yên trong nhà.
Một lúc sau, Vương Chí Cương gõ cửa phòng Văn Vũ.
“Cạch” một tiếng, cửa mở ra, Vương Chí Cương nhìn Văn Vũ thì gật đầu một cái, sau đó nghiêng người nhường đường cho người phía sau.
Người này mặc một bộ quân trang chỉnh tề, tóc ngắn ngang vai, vẻ ngoài nếu chấm phải được ít nhất tám mươi điểm, tư thế hiên ngang. Đây là những ấn tượng đầu tiên của Văn Vũ về người này.
Ừm, dáng người cũng rất tốt, nhìn rất sạch sẽ, vừa nhìn đã biết không hề thiếu nước, thậm chí còn không thiếu cả sữa rửa mặt và mỹ phẩm.
Phải biết rằng người đẹp ở trước khi mạt thế và sau khi mạt thế không giống nhau!
Trước mạt thế có rất nhiều tiêu chuẩn để đánh giá người đẹp, nhưng sau tận thế thì chỉ có một. Chỉ cần là các cô gái trẻ, tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo xinh đẹp, nếu có thể thì thoa thêm chút mỹ phẩm. Chỉ cần như thế, ở trong mắt những người may mắn sống sót đã đủ để coi là người đẹp rồi!
Người đẹp trước mạt thế là đối tượng mà ai cũng muốn thân cận, nhưng người đẹp sau mạt thế là đối tượng mà mọi người đều muốn tránh xa! Bởi vì xinh đẹp có ý nghĩa là hoặc là sau lưng cô ấy có chỗ dựa, hoặc là chính bản thân cô ấy có thực lực mạnh mẽ!
Mà người phụ nữ này rõ ràng có cả hai.
Chỉ cần nhìn tiểu linh thú trên vai người này là có thể biết!
“Siêu chiến binh số 1?”
Văn Vũ nhướn mày nhìn người phụ nữ này.
“Đúng vậy, tôi là số 1, cũng là danh sách 19, anh có thể gọi tôi là Tiểu Tuyết.”
…
Sau khi Vương Chí Cương dần Tiểu Tuyết đến gặp Văn Vũ thì coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.
Anh ta nói với Văn Vũ mấy câu rồi rời khỏi phòng của cậu, chuẩn bị về trung tâm thành phố.
Chỉ để lại Tiểu Tuyết và nhóm thuộc hạ của cô ở lại.
Tiểu Tuyết chậm rãi đi vào phòng, nhìn cách bài trí gian phòng của Văn Vũ.
Một lát sau, giọng nói ngọt ngào và lanh lảnh vang lên.
“Sao anh không đến sống ở trung tâm thành phố? Môi trường sống ở đó phải tốt hơn ở đấy chứ?”
Văn Vũ nhìn Tiểu Tuyết, bĩnh tĩnh trả lời.
“Đây là nhà tôi.”
“Ồ…”
Tiểu Tuyết kéo dài âm lượng, sau đó gật đầu, rồi lại nhìn Văn Vũ một cách kì quái.
“Anh đúng là… Thực sự, ừm… Nói như thế nào đây, hơi lười!”
“Bởi vì cách bố trí nhà của anh thực sự rất xấu.”
Văn Vũ nhất thời yên lặng.
Người phụ nữ này nói chuyện cũng thẳng thắn thật!
…
Một lúc sau, cuối cùng Tiểu Tuyết cũng thị sát xong ngôi nhà. Cô ngồi xuống đối diện Văn Vũ, cầm ly nước uống một hơi cạn sạch!
Đôi mắt to xinh đẹp nhìn tiểu linh thú trên bả vai Văn Vũ và Tinh ở phía sau, rồi hỏi thẳng.
“Đây là hồn sủng của anh sao?”
Văn Vũ nhìn Tinh, gật đầu.
“Sao nó nhỏ thế?”
“Kích thước không quan trọng, quan trọng là thực lực.”
Tiểu Tuyết gật đầu.
“Có thể cho tôi ôm một cái không?”
“Cái gì?”
Văn Vũ không dám tin nhìn Tiểu Tuyết, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Đều là hồn sư, hồn sủng trong lòng Tiểu Tuyết cũng cảm giác được câu này hơi đường đột.
“Được rồi, không cho ôm thì thôi, việc gì phải nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”
Cô cũng nhận thấy yêu cầu của mình hơi quá đáng, thấp giọng nói.
Nhưng mà không quá ba mươi giây, Tiểu Tuyết lại hỏi lại một lần nữa.
“Anh có còn hồn sủng khác không? Có thể cho tôi xem một chút không?”
“Ha ha.”
Văn Vũ bật cười, sau đó nghiêm túc hỏi.
“Cô muốn chết à?”
Nghe được câu hỏi này của Văn Vũ, những người quân nhân đứng sau Tiểu Tuyết nhanh chóng móc súng ra chĩa thẳng vào cậu.
Đối mặt với địch ý của những người này, Văn Vũ không nhúc nhích!
Đây là thực lực, cũng là tự tin!
Có lẽ nhìn ra được sát ý trong mắt Văn Vũ, Tiểu Tuyết yên lặng một lát rồi lên tiếng.
Chương 290 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]