“Bỏ súng xuống, còn nữa, xin lỗi.”
“Xin lỗi, con người tôi là như vậy, nói chuyện không suy nghĩ nhiều, tôi không có ý gì đâu!”
Có lẽ nhìn ra được sự thiếu kiên nhẫn của Văn Vũ, Tiểu Tuyết thay đổi thái độ, cúi đầu nhẹ giọng nói.
“Đi thôi, nhanh chóng giải quyết Simba, các anh cũng có thể sớm trở về.”
Văn Vũ thở dài lắc đầu, đột nhiên cảm thấy nhiệm vụ lần này rất vướng tay vướng chân.
“Anh biết vị trí của con sư tử kia sao?”
“Đông Sơn.”
“Chỗ nào Đông Sơn?”
Văn Vũ lắc đầu.
“Ở đó.”
Văn Vũ chỉ vào vị trí Đông Sơn.
“Lớn như vậy thì làm sao tìm được? Thế này đi, tôi để người của tôi đi tìm trước, sau khi phát hiện ra vị trí của Simba thì chúng ta đi, thế nào?”
Văn Vũ đang định từ chối thì Tiểu Tuyết lại nói thêm.
“Vất vả lắm tôi mới được ra ngoài một lần, coi như được nghỉ ngơi. Anh giúp tôi được không? Coi như tôi nợ anh một ân tình?”
“Hừ.”
Văn Vũ thở ra một hơi, trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi gật đầu.
“Có hai quy tắc. Thứ nhất, không có chuyện gì thì đừng quấy rầy tôi.”
“Được.” Tiểu Tuyết lập tức gật đầu.
“Thứ hai, không được đi quấy rầy nhà đối diện.”
Tiểu Tuyết lại tiếp tục gật đầu.
“Còn nữa, cô nợ tôi một ân tình.”
Tiểu Tuyết gật đầu như gà mổ thóc.
“Thế thì cô có thể đi rồi.”
“Được rồi, khi nào có tin tức tôi sẽ đến thông báo cho anh.”
Thấy Văn Vũ gật đầu, Tiểu Tuyết mới mới ra khỏi phòng.
Sau đó, tầng trên tầng dưới vang lên những âm thanh leng keng lạch cạch không ngừng!
Những người này ở tầng trên và tầng dưới của Văn Vũ.
“Tiểu Tuyết? Đúng là phiền phức!”
…
Sau khi nhóm người Tiểu Tuyết dọn dẹp phòng xong thì những tiếng ồn mới lắng xuống.
Văn Vũ gõ cửa phòng đối diện, giải thích với vợ con Diệp Nam vài câu để họ không sợ hãi.
Sau đó, Văn Vũ xuống cầu thang, đi về khu vực Độc Nhãn đang ở.
Với thực lực và thiết bị của quân đội, chỉ cần Simba vẫn còn ở trong phạm vi thành phố Mẫu Đơn Giang thì không khó tìm được nó. Theo tính toán của Văn Vũ, chưa đến hai ngày sẽ có tin tức.
Thế nên Độc Nhãn phải trở về.
Ở nơi mà Văn Vũ không nhìn thấy, có một con chim biến dị nhìn theo hướng Văn Vũ rời đi, sau đó lại nhìn về phía tòa nhà có những quân nhân kia, rồi tung cánh bay đi.
…
Khi Văn Vũ tìm được Độc Nhãn thì Độc Nhãn đã thuận lợi ngồi lên vị trí lão đại của đám chó hoang mèo hoang này.
Nhìn thấy Độc Nhãn đang đứng trên đầu một con chó biến dị cấp ba mà sủa inh ỏi, Văn Vũ cũng không quấy rối niềm vui của nó.
Chỉ truyền cho nó một làn sóng tinh thần.
Buổi tối, nhất định phải trở về.
Mặc dù Độc Nhãn thích chơi đùa nhưng chưa bao giờ làm lỡ chuyện quan trọng. Nó quay lại gật đầu với Văn Vũ một cái, rồi lại nhìn đám chó mèo biến dị trước mặt, ánh mắt hơi lóe lên một tia bất đắc dĩ.
Một cuộc sống bình thản không chỉ là hi vọng của loài người, mà còn là hi vọng của những sinh vật biến dị!
Chỉ tiếc là rất khó có thể tìm được bình yên giữa thời mạt thế!
…
Chưa đến một tiếng sau, Văn Vũ đã quay lại tiểu khu Kim Đô.
Nhìn đồ đạc rải rác ở bên ngoài, mí mắt Văn Vũ khẽ giật giật.
Đây là đồ đạc trong nhà cậu.
Điều này cũng có nghĩa là trong thời gian Văn Vũ ra ngoài, có người đã phá nhà cậu!
Văn Vũ ngẩng đầu, nhìn Tiểu Tuyết đang đứng trước cửa sổ liên tục vẫy tay với mình thì hét lên.
“Cô đang làm cái quái gì thế hả?”
“Này, quát cái gì mà quát, người ta đang giúp anh dọn dẹp phòng ốc đấy? Tức giận cái gì chứ!”
Tiểu Tuyết nói xong thì đóng cửa sổ lại, đồng thời, bên tai Văn Vũ lại vang lên mấy tiếng leng keng lạch cạch.
Quan trọng nhất là những âm thanh này xuất phát từ phòng của anh.
Ánh mắt Văn Vũ càng thêm lạnh lùng!
Không thể phủ nhận rằng tính cách của Văn Vũ sau khi trải qua cuộc thử thách ở Thiểm Tinh lam và chiến trường hai giới đã được cải thiện hơn rất nhiều!
Nhưng bản chất của cậu vẫn không thay đổi!
Nếu nằm trong khả năng, tôi có thể giúp thì sẽ giúp, cái này gọi là cảm thông và lương tâm.
Chuyện đã hứa thì tôi nhất định sẽ làm, cái này gọi là giữ chữ tín.
Nhưng nếu để tôi khó chịu, thì tôi nhất định sẽ khiến người đó phải trả giá thật lớn, cái này gọi là tàn nhẫn!
Tàn nhẫn và quyết đoán, đây là tính cách của Văn Vũ!
Thời gian này Văn Vũ sống ở nhà mình, cũng có thể được gọi là cuộc sống, một cuộc sống bình dị và yên tĩnh!
Văn Vũ không muốn hành động như một con sư tử trong cuộc sống hàng ngày, chính vì thế nên cậu mới giao thiệp với gia đình Diệp Nam!
Bởi vì đây là cuộc sống!
Thế nhưng lại luôn có người muốn khiêu khích sự nhẫn nại của con sư tử đang ngủ say!
“Ha ha, có lẽ biểu hiện của tôi quá nhân từ!”
Văn Vũ cúi đầu, khẽ thì thầm.
Hành vi của Tiểu Tuyết có thể xuất phát từ ý tứ thăm dò của quân đội, cũng có thể xuất phát từ sự tò mò của chính cô.
Nhưng bây giờ không còn quan trọng nữa!
Văn Vũ không để ý đến tiếng ồn phát ra trong phòng mình, chậm rãi đi lên lầu.
Đồng thời, con mãnh thú trong lòng Văn Vũ cũng từ từ mở mắt ra!
…
Văn Vũ yên tĩnh đứng trước cửa phòng mình, hơi thả lỏng người, Cuồng Ca và Quý Động xuất hiện trong tay!
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa vang lên, sau đó, cánh cửa từ từ mở ra!
Một bóng người lao vào vòng tay Văn Vũ.
“Chú Văn Vũ, chú đã về rồi!”
Mà Văn Vũ lúc này cũng đang ngạc nhiên nhìn ngôi nhà của mình.
Chương 291 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]