Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 292: CHƯƠNG 292: SƠN ĐỘNG 1

Phòng của Văn Vũ không lớn, mục đích ban đầu của Văn Vũ khi trở về chỉ là nhìn nó một cái, nói không chừng hai hôm nữa lại rời đi.

Thế nên căn phòng rất lộn xộn.

Nhưng bây giờ, toàn bộ căn phòng đã được người khác sắp xếp lại.

Trong phòng ngủ, một bộ chăn ga gối đệm mới tinh được đặt trên đầu giường. Bên cạnh giường có một chiếc tủ màu vàng nhạt, trên mặt tủ có một chiếc đèn hơi cũ.

Tất nhiên là đèn chỉ là vật trang trí thôi vì bây giờ không có điện.

Trong phòng khách, mấy bộ sô pha được kê ngay ngắn. Chiếc bàn mà Văn Vũ chuyển về đã bị vứt xuống tầng dưới, bây giờ nơi đó có một chiếc bàn cà phê bằng thủy tinh mới đến chín mươi phần trăm, còn cả một bộ dụng cụ pha trà.

Phòng bếp đang truyền đến tiếng nấu ăn, hơn nữa còn có tiếng nói chuyện, chúng tỏ không phải chỉ có một người.

“Chú Văn Vũ, khẩu súng trên tay chú đẹp quá!”

Nghe tiếng con trai Diệp Nam nói, lúc này Văn Vũ mới phản ứng lại, ánh mắt lóe lên sự phức tạp.

Lát sau, Văn Vũ thở dài, chậm rãi thu hồi Cuồng Ca và Quý Động.

Cửa phòng bếp mở ra, bóng dáng của Tiểu Tuyết và vợ Diệp Nam xuất hiện trước mặt Văn Vũ.

“Anh về rồi à? Thay giày trước đã!”

Nhìn sắp xếp trước mắt, rồi lại nhìn Tiểu Tuyết đang đứng bên cạnh, Văn Vũ gật đầu, khẽ mỉm cười.

“Cảm ơn cô.”

Có lẽ nhìn thấy nụ cười của Văn Vũ hơi miễn cưỡng, Tiểu Tuyết tùy tiện lau tay lên bộ thường phục một cái, gật đầu.

“Chứ còn sao nữa, chẳng lẽ anh định trách tôi tự tiện làm xáo trộn phòng anh lên à?”

“Được rồi, ăn cơm trước đã, tay nghề của Tiểu Tuyết rất tốt!”

Vợ Diệp Nam thấy bầu không khí hơi căng thẳng thì lên tiếng, rồi khẽ kéo ống tay áo Văn Vũ.

“Ăn cơm trước đi.”

Thời gian dùng bữa rất nhanh, có con trai Diệp Nam ở đây nên bầu không khí cũng không quá căng thẳng.

Sau khi vợ con Diệp Nam rời đi, Văn Vũ chỉ xuống chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu Tiểu Tuyết ngồi xuống.

“Cô có nhớ thỏa thuận giữa chúng ta không?”

Tiểu Tuyết hơi do dự, ngồi xuống ghế một lát mới gật đầu.

“Tôi nhắc lại lần nữa, đừng quấy rầy tôi!!! Tôi hi vọng cô nhỡ rõ, thực ra, nếu không phải có hai mẹ con nhà hàng xóm ở đây thì tôi đã giết chết cô rồi!”

“Đừng đùa giỡn với tính mạng của mình.”

Tiểu Tuyết nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Văn Vũ, đột nhiên nở nụ cười.

“Biết rồi, nói nghiêm túc quá…”

Còn chưa kịp nói xong thì một khẩu súng dài nửa mét đã dí vào trán cô.

Nhìn khẩu súng trong tay Văn Vũ, Tiểu Tuyết chậm rãi giơ tay lên.

Sau đó… Nghịch bộ ấm trà trên bàn.

“Tính cảnh giác của anh quá nặng!”

Lúc này Tiểu Tuyết đã không còn tươi cười nữa, giọng nói cũng lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Lần đầu gặp mặt, đúng là tôi đang thăm dò anh. Đây là mệnh lệnh của Chiến thần, muốn tôi quan sát xem thực lực của anh đến đâu.”

“Thực ra điều này cũng không cần phải quan sát, tôi đã nhìn thấy hồn sủng của anh rồi. Hơn nữa, đều là Hồn sư, tôi cảm thấy thực lực của anh còn mạnh hơn Chiến thần đại nhân. Một con Simba với anh mà nói có lẽ không thành vấn đề, cho dù nó có tiến hóa thành thú biến dị cấp bốn.”

Tiểu Tuyết nói xong thì tự rót một chén trà.

“Nhưng mệnh lệnh này cũng không nhất thiết phải hoàn thành, tôi cũng chưa trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, thăm dò lúc sáng chỉ là cấp thấp, cũng khiến anh khó chịu.”

“Thế nên lúc anh đi ra ngoài tôi đã dọn dẹp ngôi nhà cho anh. Thứ nhất là vì tôi cảm thấy nếu anh muốn ở lại đây sinh sống một thời gian thì nơi này cũng nên thay đổi phong cách một chút. Thứ hai, cũng coi như xin lỗi anh vì thái độ không phải.”

“Có lẽ tôi quá ngu ngốc, những chuyện nhỏ nhặt này cũng không giải quyết được, ngược lại còn chữa lợn lành thành lợn què.”

“Nếu anh thực sự tức giận thì sau này tôi hứa sẽ không quấy rầy anh nữa, chén trà này coi như để nhận lỗi với anh!”

Tiểu Tuyết nói xong thì lại mỉm cười, cung kính nâng chén trà lên, đưa cho Văn Vũ.

Văn Vũ cầm súng, nhìn Tiểu Tuyết vài lần, sau đó chậm rãi gật đầu.

Nhận lấy chén trà uống cạn.

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, nhưng cô phải biết, không còn lần sau! Không bao giờ!”

“Bây giờ cô có thể ra ngoài rồi!”

“Ừ.”

Cuối cùng Tiểu Tuyết cũng khôi phục chút dáng vẻ của người bình thường, rụt rè gật đầu, chậm rãi rời khỏi phòng của Văn Vũ.

Lát sau, Văn Vũ thu hồi lại Cuồng Ca, tiếp tục đánh giá cách bố trí của gian nhà.

“Cũng không tệ lắm.”

Giọng của Tinh vang lên.

“Ừ, cũng không tệ lắm.”

Lúc xế chiều, sau khi Diệp Nam trở về đã đến xem phòng của Văn Vũ một lần.

Trong lòng Diệp Nam hơi kiêng kị những gia đình mới chuyển đến, tất nhiên sợ hãi vẫn nhiều hơn.

Văn Vũ an ủi anh ta, hơn nữa còn nói chắc chắn mấy ngày nữa những quân nhân này sẽ rời đi thì Diệp Nam mới yên lòng, đồng thời còn mời Văn Vũ đến nhà ăn cơm.

Cơm tối rất ngon.

Nguyên nhân chủ yếu là vợ Diệp Nam còn mời cả Tiểu Tuyết.

Là cường giả trong quân đội, nhẫn không gian của Tiểu Tuyết có không ít vật tư, thức ăn cũng phong phú, Văn Vũ cũng có lộc ăn.

Thuộc hạ của Tiểu Tuyết cũng đã tìm được vị trí của Simba.

Quyết định thời gian hành động ngày mai, Văn Vũ trở về phòng nghỉ ngơi sớm một chút.

Chương 292 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!