Sáng sớm hôm sau, Văn Vũ bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Mở cửa ra, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là Tiểu Tuyết trong bộ quân phục chỉnh tề.
Ừm, còn cả Độc Nhãn trong lòng Tiểu Tuyết.
Độc Nhãn đúng là rất nghe lời, Văn Vũ dặn Độc Nhãn buổi tối quay lại, Độc Nhãn đúng thực sự đã quay lại.
Nhưng mà hôm qua Văn Vũ ngủ sớm, thế là Độc Nhãn chỉ có thể nằm ngoài hành lang cả đêm.
Dựa vào thực lực của Độc Nhãn thì ngủ ở đâu cũng không quan trọng, cũng không sợ bị cảm lạnh.
Thấy Văn Vũ nhìn Độc Nhãn, Tiểu Tuyết nhanh chóng lên tiếng.
“Đây không phải hồn sủng của tôi, sáng nay tôi ra ngoài đã thấy chú chó nhỏ này nằm ở hành lang. Tôi thấy nó đáng thương nên mới cho nó chút đồ ăn.”
Tiểu Tuyết thở dài, nói tiếp.
“Chú chó nhỏ bé đáng thương, không biết làm thế nào để sống sót nữa. Chắc nó đã trải qua rất nhiều tình huống khó khăn mới có thể sống đến hiện tại, đáng thương quá!
Nghe Tiểu Tuyết nói xong, Độc Nhãn liền sủa gâu gâu hai tiếng.
“Cô mới đáng thương! Cả nhà cô đều đáng thương!”
“Nhưng mà sáng nay ăn thức ăn cho chó có vị tỏi, ngon thật.”
Tiểu Tuyết không biết Độc Nhãn đang nói gì!
“Anh xem, chú chó nhỏ này rất có linh tính, chắc là nó đang cảm ơn tôi!”
Tiểu Tuyết nghiêm túc khẳng định, sau đó còn nhẹ nhàng xoa đầu Độc Nhãn.
Độc Nhãn nhắm mắt, thoải mái hưởng thụ sự vuốt ve/
“Ái chà chà.”
“Tôi nên nói gì đây?”
Nhìn Độc Nhãn nằm nhoài trong vòng tay Tiểu Tuyết, Văn Vũ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định không nói ra vấn đề Độc Nhãn là hồn sủng của mình.
“Chúng ta lên đường thôi, sớm giải quyết xong chuyện này thì cô cũng có thể nhanh chóng trở về quân ngũ.”
Tiểu Tuyết khẽ gật đầu, đi theo Văn Vũ xuống lầu.
…
Sau khi xuống cầu thang, Tiểu Tuyết mở ra hồn cảnh.
Đây là phương pháp bảo vệ của hồn sư, cũng thể hiện sự thận trọng của Tiểu Tuyết.
Mà Tiểu Tuyết chắc cũng là chức nghiệp mà chủ nhân đã nói tới, từ hồn sư trở thành triệu hoán sư.
Một ánh sáng màu tím lóe lên giữa không trung, sau đó một con Husky cao ba mét từ trong hồn cảnh nhảy ra.
Bộ lông óng ả cùng đôi mắt lấp lánh có thần nhìn xung quanh một lượt, sau đó cụp đuôi chạy về phía xa.
Năng lực nhận biết nguy hiểm của động vật tốt hơn nhiều so với con người.
Tiểu Tuyết yên lặng giao tiếp với hồn sủng của mình, sau đó nhét Độc Nhãn vào tay Văn Vũ.
“Xin lỗi, tôi không biết nó là hồn sủng của anh…”
Thấy gò má hơi ửng hồng của Tiểu Tuyết, Văn Vũ mỉm cười, khẽ quan sát hồn sủng của cô.
“Nó là Độc Nhãn, khá nghịch ngợm.”
“Sao nó lại nhỏ như thế?”
Tiểu Tuyết do dự một lúc lâu mới dám hỏi.
Văn Vũ lắc đầu, tỏ ý mình sẽ không trả lời câu hỏi này.
“Đi thôi, đi tìm Simba, đã lâu rồi tôi không nhìn thấy nó.”
…
Khi nhóm người Văn Vũ rời đi, trong một nhà xưởng cách xa nội thành, một cái bẫy dành cho Văn Vũ và Độc Nhãn đã được chuẩn bị sẵn sàng.
“Két.”
Tiếng đẩy cửa chói tai vang lên.
Sau đó, bóng dáng Vạn Bình chậm rãi từ trong không gian dưới lòng đất đi ra.
Tốc độ rất chậm, giống như một ông già.
Quan Đào nhìn người anh em tốt của mình, khẽ thở dài một tiếng rồi hỏi.
“Chuẩn bị xong hết chưa? Cá đã cắn câu.”
Vạn Bình chậm rãi gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn vào mắt Quan Đào.
Một lúc sau, giọng nói của Vạn Bình vang lên.
“Người của tổ chức đã ra tay rồi sao?”
Quan Đào gật đầu.
“Bọn họ đã chuẩn bị một cái bẫy.”
“Được.”
Lúc này tốc độ của Vạn Bình lại rất nhanh.
“Chờ đến khi giải quyết được con chó kia thì sẽ giết hết tất cả những người có mặt ở đó! Kể cả người của tổ chức!”
Quan Đào nghe thế thì kinh ngạc nhìn Vạn Bình.
“Giết bọn chúng thì cậu phải làm sao bây giờ? Hiện tại chỉ có bọn họ mới có thể giúp cậu đoạt lại quyền thống trị thân thể!”
“Điều đó đã không còn ý nghĩa gì nữa!”
Vạn Bình trả lời câu hỏi của Quan Đào.
“Anh cũng biết biện pháp giải quyết của bọn chúng là gì. Thay vì trở thành một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ, tốt hơn hết là hãy để em chết đi!”
“Hơn nữa, em thực sự rất ghét những kẻ đó! Thực sự!”
…
Văn Vũ và những người khác đứng dưới chân núi Đông Sơn tập hợp với nhóm người chịu trách nhiệm tìm tung tích Simba.
Tiểu Tuyết nói chuyện với người của mình một lúc rồi quay đầu nói chuyện với Văn Vũ.
“Người của tôi nói rằng con sư tử kia đang ở trong một sơn động. Hơn nữa, nhìn kích thước của nó thì còn chưa đạt đến cấp bốn. Nhiệm vụ lần này có vẻ khác dễ dàng. Trải qua thời gian dài như vậy, hồn cảnh thứ ba của tôi cũng coi như có chỗ dùng rồi!”
Văn Vũ nghe xong thì gật đầu.
“Vậy thì nhanh lên.”
“Đúng rồi, anh đã đạt đến cấp bốn rồi đúng không? Tại sao vẫn chưa có khế ước với hồn sủng thứ tư?”
Tiểu Tuyết vừa dẫn đường vừa hỏi Văn Vũ.
“Mắt nhìn của tôi tương đối cao.”
“Ngay cả con sư tử kia cũng không lọt vào mắt anh à? Nó mạnh lắm đó!”
Văn Vũ nhìn Tiểu Tuyết, hờ hững đáp lại.
“Nếu Cuồng Lưu sớm nói cho tôi biết cô lắm lời như vậy thì tôi nhất định sẽ từ chối lời đề nghị của anh ta. Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ đến Yến Kinh tìm anh ta một chuyến!”
Tiểu Tuyết bĩu môi, cố ý đi lùi về sau hai bước, trợn mắt nhìn Văn Vũ, sau đó lại chậm rãi đi lên phía trước.
…
Tiểu Tuyết dẫn theo năm người đến, đều là những chức nghiệp giả cấp ba!
Từ điểm này cũng có thể nhìn ra thực lực của quân đội vô cùng mạnh mẽ!
Chương 293 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]