Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 294: CHƯƠNG 294: SƠN ĐỘNG 3

Tiểu Tuyết là cấp ba đỉnh phong, Văn Vũ cấp bốn, còn cả hồn sủng của Tiểu Tuyết là Kỳ Kỳ tỏa ra sự uy hiếp, đường núi mặc dù khó đi nhưng nhóm người không bị những loài thú biến dị khác đến cản đường, di chuyển không tốn bao nhiêu thời gian!

Chưa đến nửa giờ, người quân nhân dẫn đấu đã dẫn mọi người đến trước một sơn động.

“Nó ở bên trong.”

Người này quay đầu nói với Tiểu Tuyết.

“Ừ.”

Tiểu Tuyết gật đầu, đi thẳng đến cửa hang.

“Gâu gâu!

“Lão đại, bên trong không có mùi của Simba!”

Khứu giác của Độc Nhãn rất nhạy, hơn nữa nó cũng từng tiếp xúc với Simba nên tất nhiên có thể phân biệt được mùi của Simba.

“Đợi đã!”

Nghe được lời nhắc nhở của Độc Nhãn, Văn Vũ ngăn Tiểu Tuyết lại, quay đầu nói với người dẫn đường.

“Hồn sủng của tôi nói bên trong không có mùi của con sư tử kia.”

Người dẫn đường nghe thế thì nhíu mày.

“Không thể nào, kĩ năng của tôi cho thấy con sư tử đó đang ở bên trong.”

Văn Vũ nhìn người quân nhân vô cùng nghiêm túc kia, lại quay đầu nhìn sơn động tối mịt, lập tức khẳng định.

“Hồn sủng của tôi sẽ không sai lầm! Bên trong nhất định có vấn đề.”

Sau đó, Văn Vũ nhìn sang Tiểu Tuyết đang rối rắm không biết phải làm sao, nói thẳng.

“Trước tiên từ bỏ nhiệm vụ lần này, tôi nghi ngờ có người phạm sai lầm. Không cách nào nhận biết mức độ nguy hiểm bên trong, nếu như cô muốn mạo hiểm thì tôi sẽ không đi cùng cô!”

Tiểu Tuyết nhìn Văn Vũ, sau đó lại nhìn người dẫn đường, khẽ lắc đầu.

“Chú ấy không có vấn đề gì, chú ấy là vệ binh của tôi, tôi tin tưởng chú ấy hơn anh.”

“Thế thì, tạm biệt!”

Văn Vũ cũng không chờ Tiểu Tuyết nói gì, xoay người đi xuống chân núi.

Trong sơn động không có mùi của Simba. Trường hợp thứ nhất là Simba không ở nơi này, thế thì trong hang động sẽ không có gì nguy hiểm. Nếu là như thế thì Văn Vũ không làm chuyện vô ích!

Còn trường hợp thứ hai!

Đó là có người muốn đối phó với Tiểu Tuyết.

Văn Vũ hiểu, một môi trường như quân đội chắc chắn có không ít những chuyện xấu xa. Văn Vũ không sợ phiền phức, nhưng nhất định không muốn gây phiền phức!

Những chuyện lộn xộn này giống như một vòng xoáy lớn, một khi dính vào thì Văn Vũ sẽ bị đám chính trị gia này dùng như vũ khí!

Văn Vũ sẽ tránh xa.

Trường hợp thứ ba là nhắm vào mình?

Vấn đề này Văn Vũ lại không nghĩ tới.

Cậu thực sự có rất ít kẻ thù!

Nhìn theo bóng lưng Văn Vũ rời đi, Tiểu Tuyết không nói nhiều lời, xoay người vào trong sơn động.

Năm người còn lại cũng theo sát.

Một trong số những người quân nhân đó lên tiếng.

“Thế này mà cũng gọi là trình tự số hai? Có phải giả không thế? Chẳng có chút dũng khí nào!”

Giọng nói đầy sự mỉa mai!

Một quân nhân bên cạnh nhanh chóng tiếp lời.

“Tôi cảm thấy anh ta bị con sư tử này dọa sợ đến mức tè cả ra quần!”

Đề tài này vừa mở ra, ngoại trừ người phụ trách tìm tung tích Simba thì những người khác đều bắt đầu quở trách Văn Vũ.

Quân đội là nơi tôn trọng những cường giả!

Những người này rất coi thường hành vi “Không dũng cảm” của Văn Vũ.

“Được rồi, nói ít thôi!”

Tiểu Tuyết lắng nghe những lời nhận xét càng lúc càng quá đáng thì không chịu nổi nữa, cắt ngang chủ đề.

Sơn động rất dài, trước khi mạt thế có lẽ nơi này là một hầm trú ẩn. Bọn họ đã đi hơn hai phút rồi mà vẫn chưa đến cuối.

Hơn nữa, độ cao ngày càng thấp, tầm nhìn cũng ngày càng mờ.

“Chú Vương, chú chắc chắn mình không mắc sai lầm chứ?”

Tiểu Tuyết dừng bước, lấy một thanh chiếu sáng từ trong nhẫn không gian ra, quay đầu quan sát môi trường âm u xung quanh, trần hang cao chưa tới ba mét.

Bây giờ Tiểu Tuyết cũng phát hiện có điều gì không đúng.

Những quân nhân sau lưng cũng dựng thẳng súng lên, cẩn thận quan sát xung quanh.

Bọn họ cũng phát hiện ra vấn đề.

Độ cao như thế này thì con sư tử biến dị cấp ba sẽ không chui vừa!

“Không vấn đề gì.”

Người phụ trách tìm kiếm chậm rãi trả lời, nhưng giọng nói lại có một sự máy móc lạ lùng.

Tiểu Tuyết khẽ đánh giá người quân nhân này một chút, nhanh chóng ra lệnh.

“Lùi lại!”

“Lùi lại!”

Tiểu Tuyết nói xong thì lập tức xoay người lui về phía cửa hang.

Chỉ tiếc là lưới đă quăng ra thì cá làm sao có thể chạy trốn dễ dàng!

Mấy người chưa chạy được một trăm mét thì lối ra đã bị chặn lại!

Đó là ba người đàn ông kì quái mặc áo choàng đen!

“Chú Vương, chú cho tôi một lời giải thích!”

Tiểu Tuyết nhìn ba kẻ phía trước, nhịn không được hét lên với người chịu trách nhiệm đi thăm dò tung tích.

Nhưng lời của cô không có tiếng đáp lại!

Phía sau là bóng tối vô hạn, lại có thêm ba bóng người chậm rãi đi ra.

“Quay lại đây.”

Chương 294 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!