Giọng nói trầm thấp vang lên từ một kẻ mặc áo choàng đen đứng ở giữa.
Sau đó, người được gọi là chú Vương kia đi thẳng đến trước mặt mấy người mặc áo choàng đen.
Nhìn thấy cảnh tượng này, nếu Tiểu Tuyết vẫn còn không biết mình đã bị người ta tính kế thì cô sống bao nhiêu năm là vô ích!
“Các người là người của ai? Bành Quân? Hay là Lý Hạo Nhiên?”
Tiểu Tuyết nheo mắt hỏi người đứng giữa, đồng thời cẩn thận đánh giá những người mặc áo choàng đen xung quanh.
Những người này toàn thân bị lớp áo choàng che phủ, không để lộ chút da thịt nào ra ngoài. Hơn nữa, cả người còn tỏa ra một mùi hôi thối thoang thoảng.
Nghe Tiểu Tuyết hỏi, cả sáu người mặc áo choàng đen đều im lặng không lên tiếng.
Người dẫn đầu đặt tay lên đỉnh đầu chú Vương, sau đó…
Một khối chất lỏng màu trắng không ngừng tuôn ra từ thân thể chú Vương, ngưng tụ trong tay người mặc áo choàng đen. Nhưng tụ đến khi nhiều như bột.
Mà chú Vương chỉ đứng yên một chỗ không nói tiếng nào, mãi đến khi chất lỏng màu trắng đông lại rồi rơi xuống đất.
Ông ta đã chết.
…
Nhìn thấy cảnh tượng quái quỷ trước mặt, Tiểu Tuyết vẫn yên lặng không lên tiếng.
Rõ ràng chú Vương đã bị người khác khống chế, sau đó dẫn mọi người vào bẫy.
Bây giờ không có sự giúp đỡ của Văn Vũ, Tiểu Tuyết không quá lạc quan vào số phận của mình và những người khác!
“Mục đích của các người là gì? Muốn bắt chúng tôi để uy hiếp tư lệnh Lâm hay là muốn thương lượng với quân đội? Tôi cảm thấy chiến đấu không phải cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, chúng ta có thể đổi góc độ khác để suy nghĩ.”
“Ví dụ như, các người có thể gia nhập dưới trướng của tư lệnh Lâm. Tin tôi đi, quân đội có đãi ngộ rất tốt với những cường giả như các người!”
Tiểu Tuyết nói xong thì khung cảnh lại chìm vào yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, người dẫn đầu nhìn những người quân nhân đang đứng trước mặt, rồi lại nhìn một người bên cạnh.
“Vạn Bình, trong đây có mục tiêu của nhiệm vụ lần này không?”
“Không có.”
“Ừ, Hỉ Thước đi kiểm tra phương hướng, xem Văn Vũ đang ở đâu.”
Giọng nói không quá nhỏ, đủ để Tiểu Tuyết và những người ở phía trước nghe được.
Sau đó, không cần Tiểu Tuyết nói gì, những người quân nhân sau lưng cô lập tức rút vũ khí ra tấn công ba người đang cản đường!
Tiếng súng lập tức vang lên.
“Người khác đang nói chuyện mà tùy tiện cắt ngang, thật bất lịch sự!”
Người dẫn đầu nhìn tình hình chiến đấu phía trước, cũng không có động tác gì mà chỉ quay sang người được gọi là Hỉ Thước kia, nói tiếp.
“Chuẩn bị đánh thức Simba, sau đó để bảo đám bối nhỏ của ngươi đi tìm vị trí của Văn Vũ!”
“Rõ!”
Người cầm đầu hình như nghĩ đến chuyện gì, quay lại hét lên với ba người đang chiến đấu với thuộc hạ của Tiểu Tuyết.
“Để người phụ nữ kia lại! Chức nghiệp giả đỉnh phong cấp ba mà còn trẻ như vậy, mùi vị chắc rất tốt!”
…
Văn Vũ sắp xuống đến chân núi mà trong sơn động vẫn không thấy có động tĩnh gì.
“Có lẽ Simba đã đi rồi.”
Văn Vũ lẩm bẩm một tiếng.
“Đúng rồi, Độc Nhãn, mày có ngửi được mùi của Simba không?”
Độc Nhãn lắc đầu.
“Quên đi, không ngửi thấy thì thôi.”
“Gâu gâu.”
“Nó đánh chúng ta thê thảm như vậy!”
Văn Vũ nhất thời không biết phải nói gì.
“Được rồi, vậy thì tìm thêm một tuần! Giao nhiệm vụ này cho mày, nếu một tuần vẫn không tìm được thì chúng ta nhất định phải lên đường đến nơi khác! Nâng cao thực lực mới là điều quan trọng!”
Ngay lúc Văn Vũ và Độc Nhãn đang nói chuyện thì cả ngọn núi dường như sống lại.
Vô số các con côn trùng và chim chóc chưa biến dị không ngừng kêu vang, âm thanh truyền khắp nơi. Đồng thời, một làn sóng tinh thần theo âm thanh này truyền qua Văn Vũ và hai con hồn sủng.
Cảm nhận được làn sóng tinh thần ác ý này, Văn Vũ khẽ nhíu mày.
“Hình như là chúng ta đã làm liên lụy đến người khác.”
Văn Vũ có thể chắc chắn đây là một cái bẫy.
Nhưng sau khi nhóm người Tiểu Tuyết sập bẫy, đối phương vẫn dùng làn sóng tinh thần quét trên diện rộng thế này, không cần nói cũng biết mục tiêu của bọn chúng là ai.
Văn Vũ do dự một chút, sau đó bước vào trạng thái chiến đấu, xoay người về phía sơn động.
Nếu đối phương đã tính kế mình, vậy thì chính là kẻ thù của mình, nhanh chóng giải quyết là lựa chọn tốt nhất!
Trong chuyện này, nếu trốn có nghĩa là nhường quyền chủ động cho đối phương. Đã thế thì không bằng chủ động tấn công, đi xem kẻ thù của mình là ai, nhân tiện dồn bọn chúng vào chỗ chết!
Kẻ thù chết đi mới là cách giải quyết tốt nhất! Hơn nữa, chết càng nhanh càng tốt!
…
“Tìm thấy rồi!”
Hỉ Thước nhắm mắt lại, kết nối với làn sóng tinh thần của những con vật nhỏ.
Năng lực này có thể biến tất cả những sinh vật chưa biến dị trong một phạm vi trở thành con mắt của mình.
Phạm vi lớn, nhưng chỉ có thể cảm nhận được vị trí của mục tiêu.
“Mục tiêu ở dưới chân núi, chuẩn bị rời khỏi phạm vi. Ồ, mục tiêu đã quay lại, đang đi về phía này, tốc độ rất nhanh!”
Người cầm đầu khẽ gật đầu, lại nói tiếp.
“Thay đổi kỹ năng, kiểm tra thực lực của mục tiêu!”
Hỉ Thước gật đầu, lấy ra một con chim nhỏ dưới áo choàng.
Con chim vẫn chưa biến dị, thực lực rất yếu!
Nhưng thực lực yếu thì sóng sinh mệnh cũng yếu, không dễ bị phát hiện!
Nếu đi điều tra thì càng bí mật càng tốt.
Chương 295 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]