Khi tiếng kêu thảm thiết của Hỉ Thước dừng lại, nó nằm trên mặt đất không nhúc nhích.
Người mặc áo choàng đen cầm đầu đi lên sờ mạch đập của Hỉ Thước, lại thấy đôi mắt của Hỉ Thước tràn đầy huyết sắc, sau một lúc lâu, thì lắc đầu.
“Nó chết rồi, một loại kỹ năng tương tự với tấn công tinh thần.”
“Ừ, ghi nhớ một chút, lát nữa cẩn thận kỹ năng này.”
Trong giọng nói của người áo choàng đen cũng không có nhiều sự tiếc nuối.
“Không sao, nhiệm vụ của Hỉ Thước đã được hoàn thành, không cần sử dụng đến năng lực của nó ở chiến đấu kế tiếp nữa.”
Trong giọng nói của Vạn Bình cũng không có quá nhiều dao động.
Người đàn ông áo choàng đen gật đầu, sau đó quỳ gối trước mặt Hỉ Thước, chắp tay trước ngực, trong miệng lẩm bẩm niệm một đống ngôn ngữ nghe không hiểu.
Sau một lúc lâu, nghi thức đơn giản này kết thúc.
Người đàn ông áo choàng đen đứng thẳng người, cuối cùng đánh giá cơ thể Hỉ Thước, trực tiếp lớn tiếng nói.
“Chúc mừng Hỉ Thước! Trở về vòng ôm của Ma chủ! Cầu đạt được vĩnh sinh ở Ma giới!”
“Đạt được vĩnh sinh!”
Mấy người còn lại lập tức mở miệng phụ họa.
Trong giọng nói không khó nghe ra một loại cảm xúc cuồng nhiệt.
Người đàn ông áo đen nhìn bốn người phía dưới bao gồm Vạn Bình, Quan Đào, trên mặt bọn họ toát ra dáng vẻ cuồng nhiệt, cũng mặc kệ bọn họ thật sự cuồng nhiệt, hay là giả vờ cuồng nhiệt, lập tức giơ cao đôi tay lên, dùng sức hò hét.
“Ma tộc vạn tuế! Bái Ma giáo vạn tuế!!!”
“Ma tộc vạn tuế! Bái Ma giáo vạn tuế!!!”
Người đàn ông áo choàng đen hài lòng gật đầu, nhìn vài tên quân nhân đã chết, cùng với Tiểu Tuyết bị Quan Đào xách trong tay. Hắn chậm rãi nói.
“Đi đi, mục tiêu đã ở gần, giết cậu ta đi! Dùng thi thể của cậu ta để tăng gạch thêm ngói cho Bái Ma giáo vĩ đại của chúng ta!”
Nhìn mấy người cuồng nhiệt xung quanh, Vạn Bình và Quan Đào liếc nhau, trong mắt hiện lên biểu cảm phức tạp.
Quan Đào và Vạn Bình đều hiểu biết đám người kia.
Những người khác gọi họ là người bị lãng quên. Thực tế, trước đó, bọn họ cũng đã tự gọi mình là người bị lãng quên.
Thật không may, dưới sự lãnh đạo của một nhân vật bí ẩn, những con quái vật ăn thịt người và những kẻ bị lãng quên này đã đoàn kết lại với nhau. Hơn nữa, còn có một phương pháp tiến hóa thay thế!
Hiện tại, bọn họ tự gọi mình là tông đồ!
Nói trắng ra là muốn chủ động làm chó săn của Ma tộc, cũng chính là kẻ gian!
Treo cờ hiệu tín ngưỡng, làm hết tất cả tội ác!
Đây là giáo phái ngầm – Bái Ma giáo!
……
Khi mấy người ra khỏi sơn động, liền nhìn thấy Văn Vũ đứng ở chỗ cách sơn động không xa.
“Chào các anh.”
Văn Vũ bình tĩnh chào hỏi, sau đó nhìn những tên giấu đầu lòi đuôi kia.
“Đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo các anh tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Trong giọng điệu bình tĩnh mang theo chút nhiệt tình, thật sự giống như bạn cũ đã lâu không gặp.
Nhưng trong lòng Văn Vũ đã phán mấy người này án tử hình!
Không, không chỉ muốn giết sạch mấy người trước mặt này, mà còn phải cẩn thận tra xem những người này có hậu trường hay không, nếu có, thì nhổ cỏ tận gốc mới là kết quả tốt nhất!
Người đàn ông áo choàng đen nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Văn Vũ, chậm rãi gật đầu.
“Chúng tôi có một giáo đồ có thù oán với các hạ, cho nên muốn mượn đầu các hạ dùng một chút.”
Văn Vũ gật đầu, sau đó Cuồng Ca trong tay trái trực tiếp nhắm vào người đàn ông áo choàng đen mà bóp cò!
“Chỉ đùa với anh một chút, con mẹ nó anh còn ở đây làm ra vẻ với tôi, anh vẫn là đi tìm chết đi!”
“Pằng!”
Tiếng súng nổ vang lên, đồng thời tràn ngập khói thuốc súng.
Khi tất cả lớp bụi lắng xuống, thứ mà Văn Vũ nhìn thấy là một tấm chắn lớn được ngưng kết bằng đá cát.
Tấm chắn này phòng ngự sức tấn công của Cuồng Ca!
Thể chất cơ thể của Văn Vũ là 200 điểm, dưới trạng thái chiến đấu, thể chất cơ thể là 400 điểm!
Đòn tấn công của Cuồng Ca có thể tạo ra hiệu ứng sát thương gấp đôi so với thể chất cơ thể hiện tại, cộng với hình dạng viên đạn của Cuồng Ca.
Một phát bắn của Cuồng Ca tương đương với một chức nghiệp giả có thể chất cơ thể 800 điểm cầm súng bắn!
Hiện tại, có rất ít rất ít chức nghiệp giả có thể chống đỡ được các cuộc tấn công ở mức độ này!
Người đàn ông áo choàng đen đi đầu chậm rãi làm một động tác, tấm chắn bằng đá cát trước mặt cũng từ từ tiêu tán, lộ ra bóng dáng của những người phía sau.
Cuộc tấn công của Cuồng Ca không thể nói là không có tác dụng. Ít nhất, áo choàng của một số người đã bị thổi bay, khăn trùm đầu của một người trong số bọn họ đã bị thổi bay.
Nhìn thấy khuôn mặt có chút quen thuộc trước mặt, Văn Vũ chậm rãi bỏ súng xuống, nghiêm túc nhìn chức nghiệp giả trước mặt, chậm rãi nói.
“Quan Đào đúng không, đã lâu không gặp!”
Quan Đào gật đầu.
“Thật sự đã lâu không gặp, không ngờ cậu còn nhớ rõ tôi.”
Văn Vũ gật đầu.
“Trí nhớ của tôi rất tốt, cho nên khi nhìn thấy anh, tôi gần như hiểu chuyện gì vừa xảy ra rồi.”
“Nói cách khác, chúng ta kết thù rồi?”
“Cũng không thể nói như vậy, mục đích của chúng ta chỉ là con chó kia mà thôi.”
Văn Vũ trả lời vô cùng sảng khoái!
“Có thể, giao cho các anh rồi.”
Văn Vũ nói xong, trực tiếp xách Độc Nhãn lên, dùng sức ném về phía mấy người Quan Đào!
Đồng thời, giọng nói của Văn Vũ lại vang lên.
“Tặng cho các anh, các anh hình như cũng không giết được!”
……
Chương 297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]