Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 298: CHƯƠNG 298: SIMBA

Ngay từ khi nhìn thấy Quan Đào, Văn Vũ đã giao tiếp với Độc Nhãn và Tinh xong!

Rất đơn giản, nhiệm vụ của một người hai sủng chính là giết sạch đám người giấu đầu lòi đuôi trước mặt này.

Tất nhiên, cú bắn trực diện của Cuồng Ca vừa rồi đã bị chặn lại, đã khiến Văn Vũ đã nhận ra rằng nhóm người trước mặt không hề yếu, chỉ dựa vào Độc Nhãn thì có thể sẽ không thể bắt được.

Cho nên, trong phút chốc, Văn Vũ cũng đã triển khai phối hợp với Văn Vũ!

Trong không trung, Độc Nhãn trực tiếp tiến vào hình thái chiến đấu, cơ bắp toàn thân điên cuồng phồng lên, không đợi rơi xuống đất, nó cũng đã biến thành con chó to cao mười mét!

Trong miệng điên cuồng ấp ủ bạo viêm, sau đó mãnh liệt phun ra trước mặt mấy người kia!

Cùng lúc đó, tiếng súng của Quý Động và Cuồng Ca liên tục vang lên!

Tốc độ bắn của Cuồng Ca không nhanh, một giây đồng hồ chỉ có thể bắn hai phát.

Nhưng Quý Động thì khác, giống như một khẩu súng mini tự động, cùng với họng súng lập loè ánh sáng lam thần bí, đạn giống như mưa bao vây mấy người trước mặt!

Cơ thể Tinh cũng bắt đầu nóng lên.

Đó là dấu hiệu nó sắp tiến vào trạng thái chiến đấu!

Thấy một màn như vậy, người áo choàng đen cầm đầu lập tức mắng to một tiếng.

“Chết tiệt! Đồng bạn của cậu còn trong tay tôi, cậu muốn cô ta chết sao?”

Đồng bạn này Tiểu Tuyết đã mất đi tri giác, bị Quan Đào xách trong tay.

Văn Vũ nghe thấy thì khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Đồng bạn gì đó là để kề vai chiến đấu! Mà không phải dùng để gây thêm phiền toái cho mình!

Đừng nói mình và Tiểu Tuyết căn bản chưa gặp qua vài lần, cho dù Tiểu Tuyết thật sự là đồng bạn của Văn Vũ, cô ta rơi vào tay kẻ địch thì cô ta cũng phải tự cầu nhiều phúc!

Đến bây giờ, người có thể dùng để uy hiếp Văn Vũ còn chưa sinh ra đâu!

Nhìn thấy sát khí trong mắt Văn Vũ càng ngày càng nồng đầm, tốc độ bắn đạn càng lúc càng nhanh, công kích của Độc Nhãn càng ngày càng cuồng bạo, hơi thở của Tinh càng lúc càng dữ dằn, lại nhìn tấm lá chắn đất cát lớn trước mặt đã vụn bay, thể lực hao tổn càng lúc càng nhanh!

Người đàn ông áo choàng đen hét lớn một tiếng.

“Tách ra chạy!”

Vừa dứt lời, năm người lập tức tản ra, đồng thời tấm lá chắn bằng đá cát che ở trước mặt mấy người lập tức sụp đổ. Những viên đá rải rác giống như đạn, bắn bang bang vào trên da Độc Nhãn, thuận tiện làm chậm lại thế công của Độc Nhãn!

Độc Nhãn nhìn chằm chằm người đàn ông mặc áo choàng đen cầm đầu, nó trực tiếp truy kích.

Chỉ trách vừa rồi người đàn ông mặc áo choàng đen quá kiêu ngạo, làm Độc Nhãn chú ý tên này.

Nhìn tốc độ của người đàn ông mặc áo choàng đen, thì chắc cũng là cấp bốn!

Nhưng là, cấp bốn với cấp bốn chênh lệch rất lớn!

Dưới tình huống không có vũ khí cường lực hoặc đạo cụ, thì với kỹ năng chất lượng của Độc Nhãn, tuyệt đối có thể dễ dàng xử lý hầu hết chức nghiệp giả cấp bốn.

Văn Vũ nhìn Độc Nhãn đang đuổi theo người đàn ông mặc áo choàng đen dẫn đầu, lại nhìn quái nhân áo choàng đen chạy bốn phía, cậu hơi suy tư một lát, chỉ thị Tinh đuổi giết một người trong đó, đồng thời mình đuổi theo về phía Quan Đào chạy trốn.

……

Cấp bậc của Quan Đào chỉ có trung kỳ ba cấp, hơn nữa trong tay còn xách theo Tiểu Tuyết. Chưa đến năm giây, anh ta đã bị Văn Vũ đuổi tới phía sau.

Nhìn họng súng trong tay Văn Vũ đã nhắm ngay mình, Quan Đào đặt Tiểu Tuyết ở dưới chân, đứng tại chỗ yên tĩnh nhìn Văn Vũ.

“Cậu muốn giết tôi sao?”

Văn Vũ suy tư một lát, chậm rãi lắc đầu.

Sau đó……

“Pằng!”

Tiếng Cuồng Ca vang lên.

Viên đạn trực tiếp bắn vào người Quan Đào, khiến người Quan Đào trực tiếp bay ra xa!

Đáng tiếc, Quan Đào không chết.

Với thể lực chênh lệch gần gấp năm lần, cộng với uy lực của Cuồng Ca, Quan Đào vẫn còn sống, thậm chí không hề bị thương!

Ngọc Bội phòng hộ (đạo cụ cấp A): Có khả năng chống lại một trăm đòn tấn công từ cấp ba trở xuống, mười đòn tấn công ở cấp bốn và một đòn tấn công ở cấp năm.

Mà uy lực của Cuồng Ca cộng thêm các hiệu ứng tiêu cực như hủy diệt, nổ mạnh, năng lực sát thương đúng với trình độ cấp năm trở lên!

Chỉ một phát bắn, Ngọc Bội phòng hộ được đeo trên cổ Quan Đào cũng đã dập nát!

Quan Đào nhìn Văn Vũ trước mặt, sắc mặt anh ta khó coi bò lên từ mặt đất, vừa dịch người tới đại thụ phía sau, vừa căm giận nói.

“Không phải nói không giết tôi sao?”

Văn Vũ gật đầu.

“Đột nhiên đổi ý!”

Sau đó Văn Vũ không để ý tới Quan Đào muốn chạy nhưng lại không dám chạy, cậu trực tiếp xách Tiểu Tuyết lên, cẩn thận quan sát triệu chứng một chút. Cậu phát hiện thương thế không nghiêm trọng, chỉ là hôn mê thôi. Lúc này, cậu mới lấy ra một lọ thuốc trị liệu cao cấp còn thừa từ nhẫn không gian, rót vào miệng Tiểu Tuyết.

Người này có thể cứu được thì vẫn phải cứu, cứu cô ta tương đương với việc quân đội chịu nhân tình của mình.

Cho dù ân tình này rất ít, hơn nữa Văn Vũ có thể cũng không dùng đến, nhưng tặng ân tình này cho Tôn Tuyết Vi, để cô ta có được đãi ngộ tốt sẽ là lựa chọn không tồi.

Xét cho cùng, Văn Vũ không thể lãng phí thời gian của mình để quan tâm Tôn Tuyết Vi, cũng không thể phân ra quá nhiều tinh lực cho Tôn Tuyết Vi.

Thời gian của mình còn không đủ dùng, sao có thể có thời gian đi quan tâm sự sống chết mạnh yếu của người khác?

Chương 298 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!