"Vậy cũng tính Đỗ Vũ vào đi, chờ cậu ta trở về, giết cậu ta, thi thể của cậu ta, cùng với 3 chức nghiệp giả cấp ba đỉnh phong, hẳn là có thể bồi dưỡng ra được một tên sứ đồ cấp bốn."
Nghe xong lời nói của ông lão, người ẩn trong bóng tối khẽ đáp một tiếng, xoay người rời khỏi phòng.
Đợi cho trong phòng không có một bóng người, lúc này ông lão mới thở dài, sau đó lấy ra một cái khăn tay màu trắng từ trong ngăn kéo bàn làm việc.
Nhẹ nhàng cởi nút áo, một viên tinh thể màu đen tuyền hiện ra từ trong ngực ông lão.
Nhìn viên tinh thể màu đen lóe lên sắc đen trước ngực, trong mắt ông lão lóe lên vẻ phức tạp, sau đó nhẹ nhàng lau hai cái lên viên tinh thể vốn không nhiễm một hạt bụi.
Sau một lúc lâu, ông lão buông công việc trong tay xuống, cài lại nút áo ngay ngắn, sau đó chậm rãi đi tới cửa lớn, ấn công tắc đèn trong phòng.
Từ ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn sợi đốt, toàn cảnh căn phòng cũng xuất hiện trước mắt ông lão một lần nữa.
Cách bày trí của căn phòng lớn thật ra rất đơn giản, chỉ có vài chiếc ghế sofa, và một ít chậu hoa đơn giản.
Màn cửa của một vài cửa sổ đều bị kéo kín, cho dù có ngọn đèn chiếu sáng, thì bên trong căn phòng cũng có chút u ám.
Ông lão chậm rãi đi tới phía sau bàn làm việc, lấy chiếc áo khoác màu xanh từ trên mắc áo xuống, khoác lên người.
"Cốc cốc cốc…"
Có tiếng đập cửa vang lên giòn giã.
"Mời vào."
Lời của ông lão vừa vang lên, cửa phòng từ từ được mở ra.
Một cô gái mặc quân trang chào ông lão theo nghi thức quân đội, sau đó mở miệng nói.
"Tướng quân Bành, bên phía Yến Kinh đã đưa vật tư tới, đã kiểm tra đối chiếu số lượng xong."
Ông lão chậm rãi gật gật đầu.
"Thông báo cho nhân viên về việc Yến Kinh đến lần này, nhân tiện nói, chúng ta là nơi tụ tập của Ma Đô, cám ơn Tư lệnh Lâm!"
Văn Vũ và Tiểu Tuyết, kẻ trước người sau với tốc độ cực nhanh về trung tâm thành phố.
Lúc 2 người tới trước cổng trung tâm thành phố, Vương Chí Cương đã nhận tin nên đã đứng trước cổng chờ 2 người về.
Trước tiên thấy vẻ mặt đầy suy tư của Văn Vũ, lại thấy vẻ mặt còn đẫm nước mắt của Tiểu Tuyết, Vương Chí Cương do dự một lúc rồi mới nói.
“Không có chuyện gì chứ?”
Trận chiến trên Đông Sơn khi đó, cả thành phố Mẫu Đơn Giang đều có thể nhìn rõ mồn một, đặc biệt cú nhảy của Độc nhãn!
Tuy Tinh bay càng cao, nhưng Vương Chí Cương không quen biết Tinh, ngược lại lúc đó Độc nhãn bị Văn Vũ cưỡi càng khiến Vương Chí Cương ấn tượng sâu sắc.
Văn Vũ lắc đầu, tỏ ra không có chuyện gì cả, sau đó cậu mới lên tiếng.
“Tôi cần anh giúp tôi một chuyện.”
Thấy ánh mắt nghi ngờ của Vương Chí Cương, Văn Vũ suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp.
“Anh giúp tôi tìm một người tên là Quan Đào! Thực lực trung kỳ cấp 3.”
Văn Vũ mô tả ngắn gọn về ngoại hình của Quan Đào, nhưng tiếc là thông tin mà Văn Vũ có thể biết được chỉ có nhiêu đó thôi.
“Ừm, chuyện nhỏ.”
Là lão đại của trung tâm thành phố Mẫu Đơn Giang, nếu ngay cả chuyện này cũng không làm cho tốt thì đúng là sống uổng phí.”
“Tìm được thì thông báo cho tôi là được.”
Đạo lý diệt cỏ tận gốc, Văn Vũ đương nhiên hiểu, để người đàn ông mặc áo choàng đen bỏ chạy đúng là chuyện hết cách. Dù gì người đàn ông mặc áo choàng đen có năng lực dịch chuyển, muốn bắt được anh ta thật sự rất khó.
Nhưng Quan Đào thì khác.
Dặn dò xong chuyện này, Văn Vũ nhìn Tiểu Tuyết bên cạnh mà không nói gì thêm, cậu quay người về nhà.
“Khoan đã, Văn Vũ.”
Thấy Văn Vũ sắp quay người bỏ đi, Vương Chí Cương trực tiếp bắt lấy cơ thể của cậu.
“Buổi sáng bên Yến Kinh truyền tin tới, nghe nói là có tin họ đồng ý chuyện của cậu, cậu xem thử …”
“Xì xì.”
Văn Vũ thầm cảm thán trong lòng.
Cái gọi là đồng ý chuyện của mình chẳng qua là tin tức từ Tôn Tuyết Vi.
Sự thật chứng minh, việc tìm kiếm Tôn Tuyết Vi theo cách này thật sự đơn giản và thuận tiện, ít nhất là nhanh hơn nhiều lần so với việc lao đầu chạy lòng vòng khắp Yến Kinh!
“Được, trước tiên nghe bên phía Yến Kinh nói thế nào đã.”
Văn Vũ gật đầu với Vương Chí Cương, trực tiếp đi vào trung tâm thành phố.
Tiểu Tuyết theo sát phía sau cậu ta, rõ ràng Tiểu Tuyết cũng cần dùng thiết bị thông tin bên trong trung tâm thành phố để báo cáo với bộ quân sự.
Tại một con đường khác của Đông Sơn, Vạn Bình mặc đồ thể thao chậm rãi đi ra.
Đồ thể thao là lấy từ nhẫn không gian của Quan Đào. 4 người bọn họ chỉ có một chiếc nhẫn không gian này, trạng thái tinh thần của Vạn Bình không tốt nên đương nhiên anh ta đưa nó cho Quan Đào.
Hơn nữa …
Vạn Bình nhìn thoáng qua các vật phẩm trong nhẫn không gian.
Vẫn còn rất nhiều vật phẩm phòng thân, hầu hết những thứ này đều được người mặc áo choàng đen đưa cho Vạn Bình và Quan Đào, cũng coi là một cách lôi kéo lòng người.
Dù gì ở mạt thế, cái gọi là giáo nghĩa và tín ngưỡng của thầy diệt ma, cơ bản không địch lại lợi ích trần trụi.
Vạn Bình quay đầu nhìn Đông Sơn lộn xộn, dùng sức siết chặt bộ đồ thể thao vốn không vừa người mà đi về phía thành phố.
Chương 319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]