Tốc độ của Vạn Bình dĩ nhiên không chậm, tốc độ cực nhanh, không những bảo đảm Vạn Bình có thể đủ nhanh để lao về phía mình, chính xác mà nói là địa bàn do Quan Đào thống trị, hơn nữa có thể làm choáng váng một số kẻ chướng mắt.
Không cần tới 20 phút, Vạn Bình đã về tới khu thành phố cũ ban đầu do băng nhóm Quan Đào thành lập đóng quân.
Bên ngoài cổng, 2 chức nghiệp giả canh cổng thấy Vạn Bình quay về thì lập tức mở cổng.
“Anh Bình, anh về rồi. Đã lâu chưa gặp được anh.”
Lúc trước, khi Quan Đào tạo thế lực, Vạn Bình dĩ nhiên ra sức không ít, cho nên người cũ đi theo Quan Đào đều quen biết tên im lặng kiệm lời này.
Nhưng sau khi Vạn Bình chiếm đoạt Lâm Lập, tính khí của anh ta thay đổi đáng kể. Hơn nữa, anh ta thường phát điên một cách khó hiểu, cộng thêm thực lực đáng sợ của mình, điều này đã khiến Quan Đào nhốt Vạn Bình trong tầng hầm.
Nghe người canh cửa nói, Vạn Bình gật đầu rồi sau đó nói.
“Xảy ra chút sự cố, thông báo lãnh đạo của đội mở cuộc họp.”
Vạn Bình nói xong, anh ta liền dẫn đầu đi về phía tòa nhà cao nhất trong khu dân cư.
“Đúng rồi, phải nhanh lên!”
Nghe Vạn Bình dặn dò, người canh cửa hơi mơ hồ, nhưng nghĩ tới quan hệ của người này với lão đại của mình, anh ta vẫn nhanh chóng chạy ra khỏi chỗ đóng quân.
Không cần tới một tiếng đồng hồ, phòng họp trong tòa nhà đã chật kín người.
Chỉ cần nhìn vào số lượng người có mặt và thân phận của họ, thì có thể biết Quan Đào quan tâm đến thế lực này như thế nào.
Băng nhóm lớn nhất trong thành phố cổ ban đầu, là một trong những thế lực của Quan Đào.
Ít nhất 70% các băng nhóm lớn nhỏ phân bố bên ngoài trung tâm thành phố, thầm tuân theo lệnh của Quan Đào.
Cho dù Quan Đào là vương giả của của thế giới ngầm ở Mẫu Đơn Giang, điều này cũng không có gì quá.
Đáng tiếc, người chết như ngọn đèn tắt!
Vạn Bình cau mày nhìn đoàn người hỗn loạn trước mặt, cộng với âm thanh không ngừng văng vẳng trong đầu không hiểu họ muốn nói gì, khiến Vạn Bình buồn bực không yên.
“Yên lặng! Yên! Lặng!”
Vạn Bình ra sức hét to, lần thứ nhất chỉ là hét bình thường, nhưng vốn không có hiệu quả. Mà lần thứ 2, Vạn Bình đã dùng thực lực của chức nghiệp giả cấp 4 của mình!
Cho nên làn sóng âm thanh cực lớn quét qua toàn bộ phòng họp, âm thanh lộn xộn ban đầu đột nhiên im ắng hẳn.
Thấy người được gọi là “lão đại” trước mặt, vẻ mặt hoặc nghiêm nghị, hoặc sợ hãi, hoặc hốt hoảng nhìn mình, Vạn Bình mới thở dài trong lòng.
“Có ích gì chứ, đống rác này thì có ích gì?”
Vạn Bình tự hỏi bản thân nhiều lần trong lòng, bộ não kỳ lạ bị hồn ma tam thể phá huỷ dần dần nghĩ ra một ý tưởng.
“Trong số các người, có thể đa phần đều quen biết tôi, tôi cũng không cần tự giới thiệu.”
“Lúc nãy tôi và anh Đào ra ngoài, làm một số chuyện, kết quả xảy ra vài sự cố, anh Đào đã chết!”
Lúc Vạn Bình nói mấy chữ “Anh Đào đã chết”, cả hội trường bàn tán xôn xao!
“Cái gì? Anh Đào đã chết rồi ư?”
“Ai làm vậy? Trong thành phố này, ai còn dám động vào anh Đào?”
“TMD, quay về tìm người báo thù cho anh Đào!”
Nghe thấy những người trước mặt không ngừng la hét, trong lòng Vạn Bình càng thêm bức bối trầm trọng, một cỗ tức giận điên cuồng dâng lên trong lồng ngực, trực tiếp làm bùng cháy lý trí của Vạn Bình!
“TMD, im miệng cho tôi! Im miệng!”
Tiếng gầm rú như một dã thú hét lên từ miệng Vạn Bình, sau đó, một luồng sáng đỏ lóe lên trên ngực Vạn Bình!
6 luồng sáng đỏ bắn ra loạn xạ, bỗng chốc giết chết mấy tên chức nghiệp giả đang la hét!
Nhìn thấy cảnh này, đám đông vẫn còn kêu gào gọi “lão đại” bỗng dưng không dám nói gì thêm.
Rõ ràng, cái tên ngồi ở ghế chính trước mặt, thực lực tương đối khủng khiếp.
Hơn nữa …
Có vài người lặng lẽ ngẩng đầu lên, quan sát 2 khuôn mặt đã lộ ra trên ngực của Vạn Bình.
Một trong số đó là Quan Đào. Tuy vẻ mặt hơi khiếp sợ, nhưng những ai đi theo bên cạnh Quan Đào đều có thể nhìn ra, đó là Quan Đào.
Phòng họp im phăng phắc, có mùi nước tiểu thoang thoảng bốc lên.
Có người bị Vạn Bình doạ đến mức tè tại chỗ.
Có thể là sợ vui buồn thất thường của Vạn Bình, cũng có thể là sợ cơ thể kỳ lạ và đáng sợ của Vạn Bình …
Vạn Bình im lặng một lúc, đợi cơn đau trong đầu dần dần biến mất, anh ta mới ngẩng đầu lên.
“Anh Đào đã chết … Lúc nãy tôi nói tới đây phải không?”
Sau khi suy nghĩ một lúc thì Vạn Bình gật đầu.
“Đúng, anh Đào đã chết. Bây giờ các người do tôi lãnh đạo, có ai có ý kiến gì không?”
Thời gian trôi qua, cả phòng họp cũng không có bất kỳ âm thanh vang lên.
“Không nói thì có nghĩa là không có ý kiến, tan họp thôi.”
Nghe tiếng tan họp thì cả phòng họp giống như được sống lại vậy, mọi người đang tranh nhau ra khỏi căn phòng này.
Nhưng còn chưa chờ họ rời khỏi thì giọng của Vạn Bình lại vang lên lần nữa.
“Sau này, khi giao ma tinh cho tôi thì phải tăng gấp 3 lần!”
Đợi mọi người đều ra khỏi phòng họp, lúc này Vạn Bình mới xoa đầu.
Sau khi oán hồn của Vạn Bình bị tiêu hao, anh ta rõ ràng cảm nhận được đầu óc trở nên minh mẫn hơn.
Chương 320 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]