Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 321: CHƯƠNG 321: TÔI CÓ THỂ ĐỂ ANH SỐNG GIỐNG CON NGƯỜI

“Có thể là xác của Tiểu An chết thời gian dài.”

Đây là cách giải thích duy nhất của Vạn Bình.

Một lúc sau, Vạn Bình dường như đã nghĩ ra điều gì đó, anh ta đứng dậy và rời khỏi phòng họp.

Ngoài cửa, 2 người từng là thân tín của Quan Đào đang đứng ở cửa chờ Vạn Bình.

Đối với hầu hết những người này, ai là lão đại, thật sự không quan trọng, chỉ cần có thể mang lại lợi ích cho họ là được …

Vạn Bình gật đầu với 2 người, trực tiếp đi thẳng tới văn phòng của Quan Đào.

“Đúng rồi.”

Vạn Bình bỗng dưng nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nhìn 2 tên cấp dưới vẫn còn đứng tại đó.

“2 người có nhớ, lúc trước kêu 2 người tìm một chức nghiệp giả có một quả cầu tròn màu đen trên vai không?”

2 tên cấp dưới nhìn nhau, một lúc sau, có một người lên tiếng.

“Chúng tôi nhớ chuyện này. Nhưng không phải đã truyền tin rồi chứ?”

Vạn Bình gật đầu.

“Đưa người truyền tin tới gặp tôi.”

Thấy 2 tên cấp dưới gật đầu, Vạn Bình mới rời khỏi.

Trong trung tâm thành phố, nhân viên thông tin đã liên lạc với bên Yến Kinh.

Lúc Văn Vũ và Tiểu Tuyết đi vào phòng, Cuồng Lưu đã ngồi đối diện với màn hình.

Văn Vũ ngồi trước màn hình, trước tiên là chào hỏi Cuồng Lưu, sau đó trực tiếp bàn vào chuyện chính.

“Tiểu Tuyết khuất phục, hành động của Simba đã thất bại, xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn. Chuyện cụ thể, chút nữa Tiểu Tuyết nói rõ với anh, nghe nói có tin của Tôn Tuyết Vi?”

Cuồng Lưu gật đầu.

“Tôn Tuyết Vi đã tìm được rồi, là một băng nhóm toàn là nữ chức nghiệp giả trong thành phố, tôi đã cử người tiếp xúc với cô ta, nhưng bản thân cô ta không tình nguyện tham gia quân đội.”

Nghe tin của Tôn Tuyết Vi, Văn Vũ nói với Cuồng Lưu.

“Cử người theo dõi chặt cô ta, tạm thời đừng để Tôn Tuyết Vi ra khỏi thành. Đợi tôi qua đó, dự kiến chắc là 2 ngày xuất phát.”

“Không thành vấn đề.”

Cuồng Lưu gật đầu, cho thấy chuyện nhỏ này tuỳ tiện cũng có thể giải quyết được.

“Vậy thì, hẹn gặp lại trong vài ngày tới.”

“Hẹn gặp lại trong vài ngày tới.”

Văn Vũ nói xong, lập tức rời khỏi chỗ ngồi, xoay người rời khỏi phòng thông tin.

Thấy Văn Vũ đi khỏi, Tiểu Tuyết đã vội vàng ngồi xuống trước màn hình, nói với Cuồng Lưu về những gì đã xảy ra mấy ngày nay.

Bao gồm thực lực của Văn Vũ, bao gồm sự xuất hiện của thầy diệt ma, và nhiều chủ đề tạp nham khác …

Văn Vũ và Vương Chí Cương đứng bên ngoài, mỗi người ngậm một điếu thuốc, không ngừng phì phèo khói thuốc.

“Cô muốn đi hả?”

Vẫn là Vương Chí Cương lên tiếng trước.

Văn Vũ gật đầu.

Tuy Mẫu Đơn Giang là quê hương của mình, nhưng thú biến dị và zombie xung quanh, cơ bản không đủ để cung cấp cho Văn Vũ ma tinh và điểm tích luỹ cần thiết để thăng cấp.

Ở đây, thực lực hoàn toàn ngưng trệ, ở lại đây không đi thì chỉ tiêu hao sinh mệnh của chính mình.

Vương Chí Cương cũng không nghĩ nhiều vậy, thấy Văn Vũ thừa nhận mình sắp rời khỏi thành phố Mẫu Đơn Giang, anh ta lập tức lên tiếng.

“Vậy tối nay, tôi tiễn cậu được không?”

“Hộc.”

Văn Vũ nôn ra làn khói dày và lắc đầu.

“Thôi khỏi đi, vốn dũ cũng không có nhiều thời gian, xử lý mấy chuyện nhỏ này, tôi sẽ rời khỏi, không cần phiền phức đâu.”

Nghe Văn Vũ nói, Vương Chí Cương ngược lại mỉm cười.

“Nhà cậu chắc không có nước phải không? Bộ đồ trên người nên thay rồi …”

Nghe Vương Chí Cương, lúc này Văn Vũ mới để ý tới chuyện vệ sinh cá nhân.

Chiến đấu lúc nãy, tuy không làm cho Văn Vũ bị thương gì cả nhưng cát bụi trong chiến trường cũng không thể làm giả được.

Không những là quần áo của Văn Vũ, ngay cả Độc nhãn và Tinh thì phủ đầy màu xám.

Vương Chí Cương nói tiếp.

“Hơn nữa, về tin tức mà cậu nhờ tôi hỏi thăm, tôi đã sắp xếp người đi làm rồi, chậm nhất là sáng mai sẽ có tin tức, cho nên tôi cảm thấy cậu nên đợi ở đây một ngày.”

Văn Vũ cười khổ lắc đầu.

“Được rồi, xem ra anh thuyết phục tôi rồi.”

Thì ra trong văn phòng của Quan Đào, Vạn Bình ngồi trên ghế vốn thuộc về Quan Đào, nhìn thẳng vào chức nghiệp giả bị cấp dưới đưa tới trước mặt.

“Anh tên gì?”

Chức nghiệp giả đứng tại chỗ vâng vâng dạ dạ, khoé miệng nhếch lên, run rẩy lên tiếng.

“Tôi … tôi tên là Diệp Nam.”

“Ừm, Diệp Nam đúng không? Nghe nói, Văn Vũ sống sát bên cạnh anh phải không?”

Diệp Nam do dự gật đầu.

Diệp Nam lúc đầu đang nhặt ve chai trong thành phố, bị cấp dưới của Vạn Bình tìm thấy nên đưa đến trước mặt của Vạn Bình.

Cho nên Diệp Nam dĩ nhiên không biết mục đích Vạn Bình tìm mình là gì.

“Đúng rồi, trong nhà anh còn ai nữa không?”

Diệp Nam nghe câu hỏi của Vạn Bình thì đột nhiên giật mình.

Trải nghiệm ở mạt thế, khiến Diệp Nam rất lo sợ và cảnh giác với vấn đề này.

Chương 321 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!