Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 322: CHƯƠNG 322: CÀN QUÉT VÀ BIẾN MẤT 1

Thấy dáng vẻ hồi hộp và sợ hãi của Diệp Nam, Vạn Bình mỉm cười.

Sau đó …

Tay trái của Vạn Bình trực tiếp vỗ vào mặt của Diệp Nam.

Sức mạnh kinh khủng khiến Diệp Nam ngã xuống đất, lúc này dấu tát xuất hiện trên mặt của Diệp Nam. Diệp Nam ho khan vài tiếng rồi nhổ ra một chiếc răng hơi ố vàng.

“Tôi, đang hỏi anh đó!”

“Còn … còn một người vợ … và một đứa con …”

Sau khi nhận được câu trả lời, Vạn Bình hài lòng gật đầu, quay người ngồi lại chiếc ghế dành cho sếp mềm mại kia và nói tiếp.

“Thực lực của anh yếu như vậy, làm nghề nhặt ve chai cũng khó nuôi vợ con đúng không?”

Diệp Nam run rẩy gật đầu.

Một mặt là vì vết thương trên mặt không ngừng truyền đến cơn đau nhức. Mặt khác lại là sợ hãi đối với Vạn Bình.

Sợ anh ta sẽ làm tổn thương vợ con mình …

Vạn Bình im lặng một lúc, rồi đột ngột lên tiếng.

“Tôi cho anh một cơ hội, một cơ hội khiến anh thay đổi số mệnh!”

Thấy Diệp Nam bất ngờ ngẩng đầu, Vạn Bình mỉm cười, anh ta lấy từ nhẫn không gian ra một chiếc túi nhựa nhỏ trong suốt.

Anh ta lắc nhẹ, bột màu trắng trong túi nhựa cũng đung đưa theo.

“Anh về đi, tìm cơ hội mời Văn Vũ ăn bữa cơm. Sau đó, thêm thứ này vào trong món ăn.”

Vạn Bình đứng dậy, đi vài bước tới bên cạnh Diệp Nam đang cúi người, bắt lấy tay của Diệp Nam, trực tiếp nhét chiếc túi nhựa vào tay của anh ta.

“Nhớ kỹ, chuyện này, chỉ cần anh thành công, tôi có thể khiến anh sống như người bình thường!”

Thấy Diệp Nam khó khăn gật đầu, Vạn Bình hài lòng mỉm cười, sau đó nói với chức nghiệp giả đang trông cửa.

“Đi, đưa người này … ai đó lấy một chai thuốc trị liệu, thêm vài vật tư nữa.”

Vạn Bình dặn dò xong thì thấy ánh mắt do dự và chật vật của Diệp Nam rồi anh ta chậm rãi nói.

“Mấy thứ này, coi như tôi đầu tư trước cho anh. Chỉ cần anh thành công trong chuyện này, anh sẽ có tất cả mọi thứ!”

“Nhưng nếu anh không thành công thì …”

Vạn Bình nhìn Diệp Nam trước mặt mà không nói ra vế sau.

“Quay về làm việc đi.”

Diệp Nam do dự một lúc, vẫn quay người rời khỏi căn phòng.

Lúc chờ Diệp Nam rời khỏi, Vạn Bình nằm ngửa trên ghế và không ngừng xoa trán.

Một lúc sau, Vạn Bình hình như nghĩ ra chuyện gì đó. Anh ta đứng lên, từ trong nhẫn không gian lấy ra một chai chất lỏng trong suốt, trực tiếp đổ lên người mình, sau đó men theo cửa sổ mà nhảy khỏi phòng rồi đi xa.

Trong trung tâm thành phố, Văn Vũ vừa ăn tối tắm rửa xong thì nhận được tin tức từ Vương Chí Cương.

Theo tin tức nhận được, thủ lĩnh của “thế giới ngầm” Quan Đào đã chết, bây giờ, tất cả thuộc hạ của Quan Đào được Vạn Bình quản lý.

“Vạn Bình???”

Nghe được cái tên này, Văn Vũ giật nảy cả mình.

“Anh có chắc là Vạn Bình không?”

Thấy ánh mắt ngạc nhiên và đầy nghi ngờ của Văn Vũ, Vương Chí Cương gật đầu.

“Đúng là Vạn Bình, hơn nữa, theo các tin tức nhận được thì ở trên ngực người này có hai khuôn mặt, có thể phát ra sóng xung kích, một gương mặt chính là Quan Đào!”

Nghe được những lời Vương Chí Cương mô tả về Vạn Bình, Văn Vũ nhất thời im lặng không lên tiếng.

Có đánh chết Văn Vũ cũng không tin ở một thành phố Mẫu Đơn Giang nho nhỏ lại có hai chức nghiệp giả đẳng cấp như thế kia!

Lí do vô cùng đơn giản, không đủ tài nguyên!

Chỉ riêng chuyện nuôi dưỡng Simba đã là khó khăn rồi, bây giờ nếu thêm cả Vạn Bình thì số lượng zombie và sinh vật biến dị xung quanh đây sẽ gần như cạn kiệt, nếu như lại xuất hiện thêm…

Văn Vũ lắc đầu, bỏ qua sự nghi ngờ về chuyện Vạn Bình “sống lại”, tiếp tục hỏi Vương Chí Cương.

“Bây giờ Vạn Bình đang ở đâu?”

“Ở trụ sở của bọn chúng.”

Văn Vũ gật đầu, trực tiếp đi ra ngoài.

Nếu anh ta đã sống lại, vậy thì lại giết thêm một lần nữa. Đối với Văn Vũ mà nói, đây là một sự lựa chọn rất đơn giản, cũng là một chuyện rất đơn giản.

Tốc độ của Văn Vũ rất nhanh, chẳng bao lâu đã đến được địa chỉ mà Vương Chí Cương đưa cho.

Đó là một khu nhà xưởng khổng lồ, xung quanh được các chức nghiệp giả dựng một hàng rào dây thép gai, tuyên bố khu vực này đã có chủ.

Văn Vũ ôm Độc Nhãn trên tay, để Tinh lên đầu, chậm rãi đi về phía cửa.

“Đứng lại, ai đang tới?”

Văn Vũ còn chưa kịp đến gần đã bị mấy người canh cửa gọi lại.

Có lẽ nhìn thấy người đến không dễ trêu, người vừa gọi Văn Vũ cầm thanh đao bên hông lên, sau đó nói gì đó vào trong bộ đàm rồi mới tự tin bước về phía Văn Vũ.

“Đang hỏi cậu đấy! Đứng ở đây làm gì? Không biết đây là địa bàn của chiến đoàn Mãnh Hổ chúng tôi à?”

Văn Vũ ngẩng đầu nhìn người đang nói chuyện với mình, trực tiếp hỏi.

“Vạn Bình có ở đây không?”

“Tên tiểu tử này, cậu là ai? Có tư cách gì mà đòi gặp anh Bình hả?”

Người này nghe được câu hỏi của Văn Vũ thì hùng hổ lên, đồng thời muốn tiến lên “dạy dỗ” Văn Vũ một chút.

Nhưng câu hỏi của Văn Vũ không phải hỏi người đứng trước mặt.

Chương 322 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!