“Gâu gâu.”
“Trong đó có mùi của Vạn Bình.”
“Ừ.”
Văn Vũ gật đầu, nhân tiện lôi Quý Động ra, chĩa thẳng vào người canh cửa đang định vung tay qua đây.
“Chờ đã…”
Nhìn thấy súng ống, người này nhất thời giật nảy mình, đang định nói thêm cái gì.
“Pằng!”
Tiếng súng vang lên.
Văn Vũ bước qua thi thể vừa ngã xuống, đi vào bên trong nhà xưởng.
Nếu Vạn Bình ở đây, vậy thì không cần nói nhiều, cứ quét sạch tất cả mọi thứ ở đây là được!
…
Các chức nghiệp giả bên trong nghe được tiếng động bên ngoài thì nhanh chóng lao ra.
Có người nhanh chân chạy về phía Văn Vũ, nhìn thấy người canh cửa đã chết thì giật nảy mình.
Sau đó, tiếng chuông báo động vang lên, các chức nghiệp giả lao ra, hung hăng đánh về phía Văn Vũ.
Nhìn những chức nghiệp giả trước mắt, Văn Vũ không chậm trễ chút nào lôi Cuồng Ca và Quý Động ra, nhắm thẳng vào những kẻ điếc không sợ súng này mà bóp cò.
Ngay lập tức, toàn bộ nhà xưởng vang lên tiếng súng, còn có cả tiếng la hét dữ dội trước khi chết của mấy kẻ trúng đạn.
Một thời gian sau, mọi thứ dần lắng xuống.
“Đi thôi, Độc Nhãn, đi tìm vị trí của Vạn Bình.”
Văn Vũ giao nhiệm vụ cho Độc Nhãn, sau đó thả nó xuống đất.
Độc Nhãn ngửi một chút rồi chạy thẳng vào khu nhà chính giữa.
Văn Vũ quay đầu nhìn bãi chiến trường bừa bộn.
Thịt nát văng khắp mọi nơi trên mặt đất, đây là hiệu ứng của Cuồng Ca.
Còn cả những kẻ chỉ trúng một vết thương nhỏ không đáng kể, nhưng tinh thần lại bị hủy hoại hoàn toàn. Đây là hiệu ứng của Quý Động.
Tất nhiên vẫn còn nhiều tên chưa lao ra chiến đấu.
Dù sao thì khi nhìn thấy cảnh một mình Văn Vũ gây ra thảm sát như thế này, những người còn lại cũng không còn can đảm lao tới tấn công Văn Vũ.
Văn Vũ cũng lười để ý đến những người này, nhanh chóng đi theo Độc Nhãn vào trong nhà xưởng.
…
Bên trong rất yên tĩnh, nhưng dựa vào năng lực của Văn Vũ thì cũng có thể nghe ra được những tiếng hít thở ở khắp mọi nơi.
Nhưng những người này không xuất hiện trước mặt Văn Vũ, Văn Vũ cũng không chủ động đi tìm, tha cho họ một mạng.
Văn Vũ đi thẳng một đường lên trên, chẳng bao lâu, Độc Nhãn đã đứng trước cửa phòng làm việc trên tầng cao nhất.
Văn Vũ ngẩng đầu, nhìn tấm biển treo chữ phòng chủ tịch thì không nhịn được nhíu mày.
Vừa rồi xảy ra động tĩnh lớn như vậy, nếu nói Vạn Bình không nghe thấy thì cho dù là Độc Nhãn cũng sẽ không tin.
Nhưng đến tận bây giờ mà Vạn Bình vẫn chưa xuất hiện, hơn nữa Độc Nhãn cũng xác định vị trí của Vạn Bình là ở trong gian phòng này, thế nên chỉ có hai cách giải thích!
“Độc Nhãn, xông vào.”
Văn Vũ ra hiệu cho Độc Nhãn.
Độc Nhãn nhìn lão đại của mình, rồi lại nhìn phòng làm việc trước mắt thì đột nhiên trợn tròn mắt. Dáng người nho nhỏ của Độc Nhãn nhanh chóng phá nát cánh cửa phòng làm việc.
Sau đó, không có chuyện gì xảy ra…
“Có vẻ như chạy rồi!”
Văn Vũ thở dài bước vào bên trong, quan sát cách bố trí căn phòng này.
Căn phòng không lớn, dù sao thì một văn phòng trong nhà xưởng cũng chẳng thể nào quá xa hoa tráng lệ. Nhưng bàn ghế và mấy chậu hoa thì vẫn có.
Văn Vũ chậm rãi bước tới bàn làm việc, tiện tay cầm bức ảnh được đặt trên bàn lên xem.
Bức ảnh đã ố vàng, còn mang theo mấy vệt máu, có mấy chỗ rách nát được dán lại bằng băng dính. Mặc dù bức ảnh đã rách nhưng vẫn có thể nhìn ra chủ nhân nó coi trọng bức ảnh này như thế nào!
Văn Vũ yên lặng nhìn bốn chàng trai trong bức ảnh.
Gương mặt quen thuộc, dù hơi non nớt nhưng những người trong ảnh đều cười đến sáng lạn.
Quan Đào, Vạn Bình, Vạn An, còn cả Lâm Lập.
Phía sau bốn người còn có một bia đá, trên đó khắc ba chữ lớn - Cuối chân trời.
“Chậc, cuối chân trời…”
Văn Vũ cũng không có ý gì, chỉ cảm khái một chút mà thôi.
Đặt bức ảnh trở lại chỗ cũ, Văn Vũ cẩn thận đánh giá toàn bộ căn phòng.
Một lát sau, cậu dừng lại sau chiếc bàn làm việc.
“Độc Nhãn, ngửi xem mùi này là mùi gì.”
Văn Vũ chỉ vào một mảnh ướt át còn sót lại dưới đất.
Độc Nhãn tiến lên hai bước, hít mạnh một hơi.
“Gâu gâu.”
“Không ngửi ra.”
Văn Vũ gật đầu, xoay người rời khỏi phòng.
Tình huống bây giờ rất rõ ràng, Vạn Bình đã chạy, hơn nữa còn sử dụng một thứ có thể che giấu mùi của mình.
…
Văn Vũ rời khỏi nhà xưởng, do dự một lúc rồi quyết định đi về phía trung tâm thành phố.
Vạn Bình đã bỏ chạy, Văn Vũ cũng bắt được vài tên chức nghiệp giả có năng lực để hỏi xem Vạn Bình trốn đi đâu.
Nhưng đáng tiếc, không ai biết.
“Tên này cũng không ngu!”
Văn Vũ thở dài, lắc đầu.
Văn Vũ biết Vạn Bình đã đoán được cậu sẽ đến tìm anh ta gây phiền phức mà không cần biết người sống sót là Quan Đào hay Vạn Bình, thế nên anh ta mới chạy trốn.
Tiếp tục đuổi theo?
Chưa nói đến chuyện phương thức truy đuổi của Văn Vũ chỉ là mũi của Độc Nhãn, bây giờ một chức nghiệp giả cấp bốn muốn chạy, ai có thể đuổi được cơ chứ? Đuổi bao lâu mới có thể đuổi kịp? Muốn nhổ cỏ tận gốc cũng phải xem mình có năng lực để trả giá hay không!
Tỉ suất truy sát thành công Vạn Bình không cao.
Văn Vũ lắc đầu, đi thẳng về phía trung tâm thành phố.
…
Chương 323 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]