Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 324: CHƯƠNG 324: BỮA TRƯA CUỐI CÙNG 1

Khi đến trung tâm thành phố thì trời đã tối.

Đầu tiên là đến tìm Vương Chí Cương, nhờ Vương Chí Cương chú ý đến tung tích của Vạn Bình.

Mặc dù Văn Vũ không chắc người của Vương Chí Cương có thể tìm được Vạn Bình hay không, nhưng cậu vẫn muốn thử một lần.

Sau đó lại trò chuyện với Vương Chí Cương một lúc, cuối cùng Văn Vũ đến một gian phòng gần đó, chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm.

Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, Văn Vũ hơi mệt.

Nghỉ ngơi cả một đêm, sáng sớm hôm sau Văn Vũ đã thức dậy.

Trong phòng Vương Chí Cương ở tầng dưới, Vương Chí Cương đã chuẩn bị xong bữa sáng, Tiểu Tuyết cũng ở bên trong.

Nhìn thấy Tiểu Tuyết, Văn Vũ nói luôn.

“Lát nữa tôi về nhà dọn dẹp một chút, sau đó chúng ta đến Yến Kinh.”

Cái gọi là dọn dẹp một chút chính là Văn Vũ muốn nhìn lại ngôi nhà của mình.

Tiểu Tuyết nghe được thì gật đầu.

“Tôi đi với anh.”

Mục đích của Tiểu Tuyết khi đến Mẫu Đơn Giang lần này không hoàn thành được, còn mất hết tất cả tâm phúc.

May mà còn có thể cùng trình tự số hai về Yến Kinh, như thế cũng không tính là thất bại.

Văn Vũ gật đầu với Tiểu Tuyết, sau đó lại nói với Vương Chí Cương.

“Lát nữa tôi đi rồi thì không trở lại nữa, tôi muốn nói với anh mấy chuyện.”

Vương Chí Cương gật đầu, nghiêm túc nhìn Văn Vũ.

“Gần đây tôi đã liên lạc với quân đội để họ cử mấy cường giả và hỏa lực mạnh mẽ đến đây. Lần này tôi đi Yến Kinh, không biết bao giờ mới có thể trở lại, nếu ba tháng sau tôi vẫn chưa trở lại, cũng không tìm anh thì anh hãy tập hợp tất cả những người sống sót ở Mẫu Đơn Giang, sau đó cùng nhau đến Yến Kinh. Nhớ kĩ, điều này rất quan trọng!”

Vương Chí Cương nghi ngờ nhìn Văn Vũ một chút, sau đó gật đầu.

“Nhớ kĩ, chuyện này thực sự rất quan trọng, liên quan đến tính mạng của tất cả những người còn sống trong thành phố!”

Văn Vũ lại nhắc nhở Vương Chí Cương thêm một lần nữa rồi mới đi ra ngoài.

Sau khi Văn Vũ giết chết Simba, cậu không dám đảm bảo Mẫu Đơn Giang có thể tồn tại sau ma tai như kiếp trước.

Mặc dù đây là quê hương của cậu, nhưng một khi Văn Vũ bị chuyện gì đó trì hoãn dẫn đến không thể về kịp lúc ma tai thì tất cả những người sống sót ở Mẫu Đơn Giang nhất định sẽ không vượt qua được thảm họa!

Tiểu Tuyết ở sau lưng Văn Vũ thì thầm.

“Anh cũng biết bốn tháng sau sẽ xảy ra chuyện gì à?”

Là siêu chiến binh số 1 của quân đội, tất nhiên Tiểu Tuyết biết rõ về thảm họa sắp xảy ra.

Văn Vũ gật đầu.

“Thực ra để bọn họ đến Yến Kinh là biện pháp tốt nhất. Bây giờ tuy Yến Kinh đã bắt đầu xây dựng các cơ sở hạ tầng nhưng vẫn chưa hoàn hảo và cũng không đủ nhân lực! Tư lệnh Lâm cũng có ý tập hợp tất cả những người còn sống sót ở Hoa Hạ đến Yến Kinh trước khi ma tai xảy ra, nhưng tiếc là…”

Tiểu Tuyết nói đến đây thì lắc đầu, sắc mặt khó coi.

Có lẽ là do những chuyện tranh quyền đoạt lợi trong quân đội, người ta nói có nơi có người thì có hồ nước, hồ nước trong quân đội vô cùng thâm sâu!

“Đừng nghĩ mấy chuyện vô ích đó nữa, theo tôi về nhà dọn dẹp một chút rồi chúng ta đến Yến Kinh!”

Tiểu Tuyết gật đầu, sau đó đổi giọng.

“Chờ đến Yến Kinh thì tôi sẽ đưa anh ra ngoài đi chơi. Bây giờ Yến Kinh có rất nhiều chỗ thú vị, tôi còn có thể giới thiệu cho anh vài người bạn mới, anh không biết đâu, nhóm bạn thân của tôi…”

Nghe Tiểu Tuyết lại líu ra líu ríu phía sau, Văn Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhưng đúng là nếu cùng Tiểu Tuyết đến Yến Kinh sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Văn Vũ đứng trước cửa phòng, nhìn ngôi nhà nhỏ của mình một chút rồi thở dài.

Chỉ trở về có mấy ngày, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi này đã để lại trong lòng Văn Vũ rất nhiều thứ.

Văn Vũ đóng cửa lại, ổ khóa cũng đã được Tiểu Tuyết sửa lại.

“Cạch.”

Tiếng khóa cửa giòn tan vang lên, Văn Vũ trực tiếp nghiền chiếc chìa khóa trong tay thành bột sắt.

“Có lẽ, sẽ không bao giờ trở lại nữa.”

Không phải không muốn, mà là không thể…

Nơi này, dù sao cũng không có chỗ cho trình tự số hai!

Nghe được tiếng động từ trên lầu, Văn Vũ ngồi xuống bậc thang cạnh cửa, châm một điếu thuốc, chậm rãi hút.

Một lát sau, Tiểu Tuyết bước xuống cầu thang, ôm theo một đống máy móc phức tạp.

“Cho anh! Cầm giúp tôi một chút, tôi không cầm hết.”

“Vậy thì ném đi.”

Văn Vũ nhướn mày, không đưa tay ra giúp đỡ mà lại nói với Tiểu Tuyết như vậy.

“Cái này đắt lắm!”

Nghe Văn Vũ nói vứt đi, Tiểu Tuyết lườm cậu một cái, sau đó cũng ngồi xuống cạnh Văn Vũ. Nhẫn không gian của cô đa dạng hơn của Văn Vũ nhiều.

Một lúc sau, trước mặt hai người là một đống đồ lộn xộn.

Chủ yếu là quần áo, đồng phục, thường phục, thậm chí còn có mấy bộ trang phục phòng hộ bó sát.

Rồi còn cả thức ăn, nước uống.

Tiểu Tuyết dọn dẹp xong thì nhét máy móc vào trong nhẫn không gian, sau đó tiếc nuối nhìn đống quần áo trước mặt.

“Những quần áo này của tôi mặc dù không đắt, nhưng đều do tôi tích góp từng chút một. Lần này thì hay rồi, phải vứt hết…”

Tiểu Tuyết không ngừng lẩm bẩm, rõ ràng đang trách móc Văn Vũ “Thấy chết không cứu.”

“Đúng rồi.”

Tiểu Tuyết đang lẩm bẩm đột nhiên kêu lên một tiếng, sau đó bước qua đám đồ đạc, đến gõ cửa phòng đối diện nhà Văn Vũ.

“Cốc cốc cốc.”

Chương 324 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!