Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 325: CHƯƠNG 325: BỮA TRƯA CUỐI CÙNG 2

Tiếng gõ cửa vang lên, một lát sau, vợ Diệp Nam ra mở cửa.

“Chị dâu, chúng tôi phải đi rồi, mấy thứ đồ này…”

Tiểu Tuyết chỉ đống quần áo và đồ ăn phía sau.

“…Để lại cho mọi người.”

Vợ Diệp Nam nghe Tiểu Tuyết nói vậy, đầu tiên nhà nhìn đống đồ đạc phía sau Tiểu Tuyết, do dự một chút rồi nắm lấy tay cô.

“Mọi người phải đi rồi à? Chờ thêm một lát, anh Diệp của mọi người sắp về rồi, chờ ăn bữa cơm rồi hãy đi!”

Vợ Diệp Nam nhìn Tiểu Tuyết, ánh mắt hơi né tránh.

Nhưng Văn Vũ và Tiểu Tuyết lại không chú ý đến.

Tiểu Tuyết do dự một chút, sau đó quay đầu nhìn Văn Vũ.

Văn Vũ dập tắt tàn thuốc, mỉm cười với vợ của Diệp Nam.

“Thế thì làm phiền chị rồi.”

Vợ Diệp Nam nghe thấy câu trả lời này thì lộ ra một nụ cười phức tạp, nhưng ngoài miệng vẫn liên tục nói: “Không sao, không phiền, không phiền, hai người vào nhà ngồi chút đã!”

Buổi sáng Diệp Nam ra ngoài nhặt rác, có lẽ hôm nay đi cũng không xa nên chưa đến trưa đã thấy trở lại.

Diệp Nam nhìn Văn Vũ với ánh mắt phức tạp.

Văn Vũ vừa ôm Độc Nhãn vừa ôm con trai Diệp Nam, đọc truyện cổ tích cho cậu bé.

Tinh và Độc Nhãn cũng bị câu chuyện cổ tích thu hút, yên tĩnh nằm nhìn cuốn sách trong tay Văn Vũ.

Văn Vũ ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Diệp Nam thì không nhịn được hỏi.

“Anh Diệp, sao thế?”

“Không sao, hôm nay sao cậu lại có thời gian rảnh rỗi sang nhà tôi chơi thế này?”

“Chúng tôi sắp phải đi rồi, mấy ngày nay làm phiền anh chị quá, chị dâu muốn chúng tôi ăn cơm xong rồi mới đi.”

Văn Vũ nói xong thì nhún vai với Diệp Nam.

“Nên thế, nên thế…”

Diệp Nam cúi đầu, vẻ mặt lúng túng và xấu hổ.

Thấy biểu hiện kì lạ của anh ta, Văn Vũ lại hỏi lại lần nữa.

“Thực sự không có chuyện gì chứ?”

Diệp Nam lắc đầu.

“Tôi vào bếp chuẩn bị chút đồ ăn.”

Mặc dù Văn Vũ thấy hơi lạ nhưng cũng không nghĩ quá nhiều.

Trong phòng bếp, vợ của Diệp Nam đang chuẩn bị cơm.

Khi Diệp Nam vào trong, bầu không khí bỗng nhiên hơi ngột ngạt.

Hai người đều im lặng không nói câu nào, trong phòng chỉ có tiếng nước sôi sùng sục từ trong nồi áp suất truyền ra.

Một lát sau, vợ Diệp Nam lên tiếng.

“Đưa đồ cho em.”

Giọng nói rất nhỏ, cộng với tiếng ồn ào trong phòng bếp, người bên ngoài khó có thể nghe được hai người đang nói cái gì.

Hơn nữa, cho dù Văn Vũ nghe được cũng không biết “đồ” là gì.

Diệp Nam đặt con dao thái rau xuống, do dự một lát rồi lấy chiếc túi nilon Vạn Bình đưa ra.

Vợ Diệp Nam nhìn thấy chồng mình ngập ngà ngập ngừng thì tức giận cướp lấy chiếc túi, xé gói bên trong ra rồi đổ hết túi bột trắng đó vào canh rồi đảo đều lên!

Diệp Nam đứng sau lưng há hốc miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Chờ khi sắp xếp thỏa đáng mọi chuyện, vợ Diệp Nam bưng đồ ăn ra bàn.

Sắc mặt Diệp Nam vô cùng xấu xí, bước đi như zombie.

“Nào nào nào, Văn Vũ, Tiểu Tuyết, ăn cơm thôi.”

Vợ Diệp Nam nhiệt tình mời, gương mặt chằng chịt những vết sẹo khẽ nở nụ cười.

“Cầu nguyện trước đã.”

Thấy con trai Diệp Nam duỗi tay ra, Văn Vũ nhanh chóng ngăn cậu bé lại.

Đây là quy tắc trong nhà Diệp Nam, Văn Vũ ở đây ăn cơm mấy lần nên rất rõ ràng.

Văn Vũ nói xong thì chắp tay lại thành hình chữ thập, Tiểu Tuyết cũng học theo hành động của Văn Vũ, âm thầm cầu nguyện.

Thấy hai người trước mắt đang cầu nguyện, vợ Diệp Nam nháy mắt với chồng một cái, sau đó đứng dậy rót cho Văn Vũ một bát canh lớn.

Một lát sau, khi Văn Vũ mở mắt ra thì gia đình Diệp Nam vẫn chưa cầu nguyện xong.

Văn Vũ lắc đầu, chậm rãi nói.

“Anh Diệp, cầu nguyện cần phải thành tâm, vợ chồng anh không thành tâm, cả con trai hai người cũng không thành tâm, thế thì không tốt đâu!”

Có lẽ không nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của Văn Vũ, Diệp Nam buông tay xuống, cười khổ với Văn Vũ.

Văn Vũ cầm lấy thìa, chậm rãi múc canh đưa lên miệng.

Vợ chồng Diệp Nam lặng lẽ theo dõi từng động tác của Văn Vũ, khi thấy chiếc thìa sắp chạm đến môi Văn Vũ thì trái tim hai người như nhảy ra khỏi lồng ngực!

Sau đó…

Văn Vũ đột nhiên thả chiếc thìa xuống, nhìn hai vợ chồng.

“Nhịp tim của hai người sao tự nhiên lại tăng nhanh thế? Có phải bị bệnh rồi không?”

“Không không không.”

Hai vợ chồng nhanh chóng lắc đầu.

“Ồ…”

Văn Vũ gật đầu, sau đó lại cầm thìa lên.

Tiểu Tuyết ngồi bên cạnh cũng cảm thấy bầu không khí không được ổn cho lắm. Cô yên lặng nhìn Văn Vũ, rồi lại nhìn vợ chồng Diệp nam đang chảy mồ hôi ròng ròng.

“Hai người thực sự không bị bệnh chứ? Tại sao cứ khi nào tôi chuẩn bị ăn thì nhịp tim của hai người lại tăng nhanh như vậy?”

Chiếc thừa vừa chuẩn bị chạm đến môi Văn Vũ thì lại dừng lại!

Cả bàn ăn đều yên lặng, Văn Vũ khẽ nghịch chiếc thìa trong tay mình, bát canh trước mặt tỏa ra mùi thịt ngào ngạt. Cậu khẽ lắc đầu.

“Bát canh này nhiều quá, một mình chú không ăn hết. Hay là, Tiểu Diệp, cháu ăn cùng chú?”

Tiểu Diệp là cách gọi của Văn Vũ với con trai Diệp Nam.

Thấy Văn Vũ đưa bát canh lại trước mặt con trai mình, Diệp Nam cuống cả lên.

“Không được, không được, không ăn hết thì thôi!”

“Này ông anh, đừng nóng vội, đừng nóng vội.”

Chương 325 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!