Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 326: CHƯƠNG 326: BỮA TRƯA CUỐI CÙNG 3

“Vừa rồi hai người ở trong phòng bếp có nhắc đến “đồ”, là đồ gì thế? Chắc không phải là nguyên liệu nấu ăn chứ?

Ban đầu đúng là Văn Vũ không để ý đến lời nói của vợ Diệp Nam, nhưng sau khi thức ăn được dọn lên bản, biểu hiện của hai vợ chồng nhà này rất không ổn!”

Đầu tiên là chuyện cầu nguyện hàng ngày cũng trở nên qua loa, sau đó là chuyện hai người này tim đập nhanh, chân tay run rẩy, cả người cứng nhắc. Tất cả những hành động đó đều nói cho Văn Vũ biết hai người họ hôm nay có vấn đề.

“Vậy thì, vấn đề nằm trong nồi canh này đúng không?”

Hai vợ chồng Diệp Nam nghe Văn Vũ hỏi thì im lặng không lên tiếng.

Văn Vũ chỉ từ một chi tiết nhỏ cũng có thể phát hiện ra sự bất thường bên trong.

“Các người có biết không? Một trong những nguyên tắc quan trọng thời mạt thế chính là nhất định không được ăn đồ ăn do người lạ đưa!”

“Sau khi mạt thế, thực lực của tôi tăng trưởng rất nhanh, thế nên tôi đã phạm phải một sai lầm!”

“Tôi nghĩ rằng những người có năng lực thấp sẽ không gây ra bất cứ mỗi nguy hiểm nào cho tôi. Nhưng đáng tiếc, trên thế giới này, có quá nhiều thứ có thể gây hại cho con người!”

“Trước đây tôi đã trải qua chuyện đó một lần, và đây là lần thứ hai!”

“Ngày hôm nay, hai người đã cho tôi một hồi chuông cảnh tỉnh, tôi xin được kính hai người một chén!”

Sau đó Văn Vũ cầm cốc nước trước mặt, vung tay lên một cái.

Tất nhiên là không thể uống!

Giọng nói kìm nén của Văn Vũ lại vang lên.

“Giải thích một chút đi! Nếu có lí do chính đáng thì tôi sẽ không giết các người!”

Trong lúc nhất thời, trên bàn ăn không phát ra bất cứ âm thanh nào. Có lẽ cảm thấy bầu không khí này vô cùng đáng sợ, Tiểu Diệp khóc òa lên.

Văn Vũ lắc đầu, nói thẳng.

“Tiểu Tuyết, đưa thằng bé vào trong nhà, tôi nói chuyện với vợ chồng anh Diệp một chút.”

Tiểu Tuyết đứng lên, cầm quyển truyện trên ghế sô pha, sau đó ôm Tiểu Diệp vào phòng ngủ.

Một lát sau, trên bàn ăn chỉ còn lại ba người, Văn Vũ và hai vợ chồng Diệp Nam.

Văn Vũ nhẹ nhàng xoa đầu Độc Nhãn, yên tĩnh nhìn Diệp Nam.

Bởi vì ánh mắt của Văn Vũ vô cùng áp lực, Diệp Nam không nhịn được nói ra.

“Là thủ lĩnh mới của chiến đoàn Mãnh Hổ! Anh ta đưa thuốc độc cho tôi, bảo tôi giết cậu!”

Nghe thấy câu giải thích này, Văn Vũ gật đầu.

“Tôi coi các người là hàng xóm, vậy mà anh ta bảo anh giết tôi là anh giết tôi?”

“Nếu tôi không hạ độc thì cả nhà tôi đều phải chết!”

Văn Vũ cười nhạo một tiếng.

“Anh không giết được tôi thì cả nhà anh cũng phải chết!”

Nghe Văn Vũ nói thế, thái độ của Diệp Nam thay đổi rõ rệt!

Đây là một sự thay đổi vô cùng dễ hiểu, từ áy náy đến tức giận, là sự suy sụp về tinh thần!

“Tôi có thể làm gì? Tôi có thể làm gì? Nếu tôi không hạ độc thì cả nhà tôi nhất định sẽ phải chết! Chết chắc! Cậu có biết không?”

Văn Vũ nghe Diệp Nam hét xong thì gật đầu.

“Thế nên anh ôm một tia hi vọng, nhỡ đâu thành công hạ độc được tôi, sau đó quyết định hạ độc tôi?”

Diệp Nam không trả lời câu hỏi này của Văn Vũ, chỉ lặp đi lặp lại “Chết chắc” và những từ tương tự.

Văn Vũ thấy thế thì lắc đầu.

“Quên đi.”

Diệp Nam không chọn sai, ít ra thì đối với Diệp Nam mà nói thì không sai.

Nếu so với chuyện từ chối yêu cầu của Vạn Bình, sau đó bị Vạn Bình giết cả nhà thì tốt hơn hết là cứ thử hạ độc, biết đâu lại thành công.

Đây cũng là lựa chọn duy nhất của Diệp Nam!

Mà nói một cách chính xác thì đối với những người yếu ớt như Diệp Nam, từ xưa đến nay đều không có quyền lựa chọn!

Văn Vũ chậm rãi đứng lên, quay vào trong phòng ngủ gọi.

“Đi thôi, Tiểu Tuyết.”

Sau đó, cậu quay đầu nhìn Diệp Nam đang ôm đầu khóc rống lên, trong mắt không có chút cảm xúc nào.

“Anh Diệp, tôi không giết anh, cũng không làm hại anh, chúng ta từng làm hàng xóm của nhau một thời gian, bây giờ coi như hết.”

Văn Vũ nói xong thì đi thẳng ra ngoài.

Tiểu Tuyết nhìn vợ Diệp Nam sắc mặt tái mét, rồi lại nhìn Diệp Nam hoàn toàn sụp đổ, lắc đầu rồi nhanh chóng theo Văn Vũ ra khỏi phòng.

Xuống dưới lầu, Văn Vũ quay đầu nhìn nhà mình.

“Không ngờ trước khi đi còn có một vở kịch như thế, chậc chậc.”

Tiểu Tuyết cũng chậm rãi nói.

“Đó không phải chuyện rất bình thường sao? Nhưng mà tôi khá bất ngờ vì anh không giết bọn họ.”

Văn Vũ nghe thế thì lắc đầu.

“Giết thì làm sao? Không giết thì thế nào? Với tôi mà nói đều như nhau thôi!”

“Cũng đúng.”

“Đi thôi, đúng rồi, cô có sợ độ cao không?”

Tiểu Tuyết nghi ngờ nhìn Văn Vũ, cuối cùng cũng phản ứng lại.

Chưa đợi Tiểu Tuyết nói gì, thân hình của Tinh đã bắt đầu lớn lên. Sau đó, Văn Vũ nhấc Tiểu Tuyết lên rồi nhảy lên lưng Tinh.

“Xuất phát, Yến Kinh.”

“Gào!”

Cùng với tiếng gầm, Tinh dang đôi cánh bay vút lên!

Cảm nhận được mọi thứ bên dưới càng ngày càng nhỏ, cảm giác từng cơn gió thổi vào mặt, trong lòng Văn Vũ tràn đầy vui sướng!

Đây mới là điều mà cậu nên làm, không phải suốt ngày ở trong ngôi nhà nho nhỏ cảm thụ sự ấm áp của thứ gọi là nhà. Mà là giống như Cự long, vỗ cánh bay cao!

Giữa bầu trời, cùng với tiếng cười sảng khoái của Văn Vũ, một giọng nói trong trẻo run rẩy vang lên.

“Chậm một chút… Nhanh quá… Hơn nữa, tôi vừa phát hiện ra, tôi mắc bệnh sợ độ cao…”

Chương 326 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!