Văn Vũ và Tiểu Tuyết cưỡi trên người Tinh, nhanh chóng hướng về phía Yến Kinh!
Tinh cũng không phàn nàn gì về chuyện lão đại cưỡi mình, nếu như không phải Văn Vũ không có thời gian thì nhất định sẽ không cưỡi nó.
Bởi vì năng lượng tiêu hao khi bay của Tinh nhiều hơn Độc Nhãn rất nhiều. Lần này sau khi đến nơi, chắc nó sẽ được ăn uống một bữa no say!
“Đúng rồi!”
Văn Vũ quay đầu nhìn Tiểu Tuyết, hỏi cô.
“Có được trả tiền vé máy bay không?”
“Cái gì? Vé máy bay?”
Tiểu Tuyết nghi ngờ hỏi.
Văn Vũ nhún vai một cái.
“Đưa cô đến địa điểm đã định.”
Đồng thời, Văn Vũ thông qua sức mạnh tinh thần nói chuyện với hai hồn sủng.
“Các anh em, chuẩn bị đến lúc ép chết kẻ lắm tiền rồi, hai đứa mau nghiên cứu xem nên ăn cái gì đi, đây là phí di chuyển của Tinh đấy!”
Nghe thấy ăn, tốc độ của Tinh lập tức tăng lên, khiến Tiểu Tuyết hét ầm ĩ!
…
Ngay khi Văn Vũ cưỡi Tinh rời khỏi thành phố Mẫu Đơn Giang, rất nhiều người dưới mặt đất đã nhìn thấy hình dáng của Tinh.
Nhưng những ai không biết chuyện chỉ nghĩ rằng có một con thú biến dị nào đi ngang qua thành phố. Chỉ những người biết chuyện mới rõ, Văn Vũ đã rời khỏi Mẫu Đơn Giang.
Diệp Nam ngồi trong nhà, Văn Vũ đi được khoảng nửa tiếng thì anh ta mới lấy lại sức.
Anh ta nhìn đứa con trai đã ngủ say, rồi lại nhìn người vợ vẫn đang ngồi bên cạnh mình, thở dài thườn thượt.
“Em vào ngủ với con đi, anh muốn ngồi một mình một chút.”
Vợ Diệp Nam nhìn gương mặt trông như già đi mấy chục tuổi của chồng, khẽ gật đầu, đồng thời nắm chặt tay chồng.
Diệp Nam đã hi sinh và chịu đựng vì gia đình này rất nhiều, tất nhiên vợ Diệp Nam hiểu những điều đó.
Sau khi vợ vào phòng, Diệp Nam thở dài đứng dậy nhìn tổ ấm của mình.
Ngôi nhà này tuy không lớn nhưng được vợ anh ta sắp xếp rất giản dị và đầm ấm.
Chỉ khi ở nơi này thì Diệp Nam mới có thể tìm được sự bình yên hiếm hoi, quên những mưu mô lừa gạt bên ngoài, cũng quên chuyện kẻ mạnh kẻ yếu, quên những bóng tối trong bản chất con người…
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên cắt ngang suy nghĩ của Diệp Nam. Diệp Nam do dự một chút rồi chậm rãi bước đến mở cửa.
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vững vàng và mạnh mẽ, nhưng cũng rất lịch sự, không giống những kẻ đến thu phí bảo hộ luôn dùng sức tông cửa.
Diệp Nam đứng trước mắt mèo, nhìn ra bên ngoài.
Sau đó, một gương mặt trẻ tuổi trắng nhợt xuất hiện trước mặt Diệp Nam.
“Sao thế? Không mời tôi vào nhà ngồi chút à?”
Giọng nói mang theo ý cười vang lên ngoài cửa, Vạn Bình chậm rãi nói.
…
Vặn Bình đánh giá căn phòng khách nho nhỏ, đi đi lại lại khoảng năm phút mới ngồi xuống trên bàn ăn, nhân tiện nhìn thức ăn trên bàn.
Diệp Nam run rẩy đứng bên cạnh, nơn nớp lo sợ.
Một lát sau, Vạn Bình lấy một miếng ngọc bội ra khỏi nhẫn không gian, cẩn thận chơi đùa trong tay, sau đó bình thản hỏi.
“Anh có biết đây là gì không?”
Thấy Diệp Nam không dám nhìn món đồ trên tay mình đã lắc đầu, Vạn Bình thở dài.
“Thứ này được gọi là ngọc truyền tống, là một món đồ rất quý hiếm! Đây là di vật của thủ lĩnh chiến đoàn Mãnh Hổ đời trước để lại cho tôi, tác dụng của nó là có thể nhanh chóng dịch chuyển đến một địa điểm đã được định sẵn. Miếng ngọc này đối với tôi mà nói là một sự đảm bảo an toàn, anh có biết tại sao không?”
Diệp Nam vẫn lắc đầu, mồ hôi lạnh cũng chảy đầy trán.
Đây là biểu hiện tự nhiên của con người khi gặp phải trường hợp bất khả kháng.
Thực lực của Vạn Bình đối với Diệp Nam mà nói quả thực là bất khả kháng!
Vạn Bình ngồi ngắm miếng ngọc khoảng ba phút rồi mới nói tiếp.
“Lòng người, đây là một điều rất khó nắm bắt. Bởi vì sẽ có một số người không hiểu nổi tại sao lại sinh ra một số cảm giác nhàm chán như tình bạn, tình yêu, tình thân. Những tình cảm đó sẽ khiến con người mất đi năng lực phán đoán, làm ra những chuyện không nên làm.”
“So sánh một chút!”
Vạn Bình quay về phía Diệp Nam, khẽ cười.
“Anh ở đối diện Văn Vũ, chắc chắn đã nhận được không ít đồ tốt từ Văn Vũ. Ví dụ như những đồ dùng vật tư ở ngoài hành lang kia, tôi cũng không dám bảo đảm trong lòng anh có nảy sinh ý định muốn liên hợp với Văn Vũ hay không! Tôi có thể tính kế Văn Vũ thì Văn Vũ cũng có thể tính kế tôi! Đây không phải một chuyện rất bình thường hay sao?”
“Thế nên…”
Vạn Bình xoay xoay miếng ngọc trong tay.
“Vật này chính là biện pháp bảo vệ của tôi, đừng trách tôi quá cẩn thận, dù sao thì tôi cũng vẫn rất coi trọng tính mạng của mình.”
Diệp Nam đứng yên một bên, không nói câu nào.
“Này này này, cho tôi chút thể diện đi! Cười một cái xem nào!”
Có lẽ Vạn Bình cảm thấy mình nói chuyện quá tẻ nhạt nên đi thẳng tới đối diện Diệp Nam, dùng sức kéo khóe miệng anh ta một cái, thấy Diệp Nam nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc thì mới thỏa mãn gật đầu.
“Đúng rồi, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu? Anh có liên kết với Văn Vũ chống đối tôi không?”
Diệp Nam run rẩy trả lời.
“Không… Không, thưa ngài…”
Chương 327 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]