“Diệp Nam, vợ và con trai, chọn một trong hai!!!”
…
Diệp Nam run rẩy ngẩng đầu nhìn người đàn ông tràn đầy ý cười trước mặt, hai tay siết chặt lại.
Một lúc sau, dường như toàn bộ sức lực đã cạn kiệt, Diệp Nam mới chậm rãi đứng lên, máy móc bước tới bên bàn ăn, chậm rãi nói.
“Tôi không chọn ai, tôi sẽ tự uống. Tôi chỉ muốn cầu xin ngài hãy buông tha cho vợ và con tôi…”
Thế nhưng, Diệp Nam còn chưa nói hết câu thì đã ăn ngay một cái tát như trời giáng.
Vạn Bình lạnh lùng thu tay về, không để ý đến tiếng khóc dữ dội của con trai Diệp Nam, trực tiếp lắc đầu.
“Tôi nói chọn một trong hai tức là chọn một trong hai, không có chuyện không chọn lựa!”
“Nói đi, chọn ai? Tôi cho anh mười giây, nếu mười giây sau anh vẫn không chọn được thì cũng không sao, tôi chọn giúp anh!”
“Mười, chín, tám…”
Vạn Bình không để ý đến Diệp Nam đang quỳ rạp xuống đất khóc lóc tuyệt vọng, cũng không thèm để ý đến người phụ nữ và đứa trẻ đang ôm nhau khóc ở kia, bắt đầu đếm.
Từng con số giống như tiếng chuông đập thẳng vào tim Diệp Nam, khiến Diệp Nam nghẹt thở.
“Một…”
Khi đếm đến một, Vạn Bình lặng lẽ nhìn Diệp Nam, thất vọng lắc đầu.
“Không!!!”
“Tôi thử, để tôi thử…”
Vạn Bình vừa đếm đến không thì vợ Diệp Nam chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt Vạn Bình.
“Để tôi đến thử độc… Nhưng có thể để tôi nói với chồng và con trai tôi mấy câu được không?”
Vạn Bình nhướn mày, gật đầu một cái.
Vợ Diệp Nam đi tới bên cạnh Diệp Nam, ôm chặt lấy anh ta, sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán anh ta một cái.
“Em đi rồi, anh nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, cũng phải chăm sóc con chúng ta thật tốt. Buổi tối đi ngủ phải đắp kín chăn, anh bị phong thấp, phải chú ý sức khỏe. Còn nữa, trong phòng Tiểu Diệp có mấy quyển sách giáo khoa, dù anh bận đến đâu thì cũng phải nhớ dành thời gian dạy con một số kiến thức…”
Trước đây mỗi lần vợ mình nói mấy chuyện gia đình, Diệp Nam lại cảm thấy vô cùng dài dòng, đây là lần đầu tiên anh ta chăm chú lắng nghe, hơn nữa còn muốn nghe mãi không dừng!
“Cầu xin ngài… Tôi cầu xin ngài… Buông tha cho chúng tôi… Cầu xin ngài…”
Diệp Nam cúi đầu bái lạy Vạn Bình không ngớt, đập đến nỗi trán cũng chảy máu, nhưng chỉ nghe thấy một câu nói của Vạn Bình.
“Chị dâu, đến giờ rồi…”
Vợ Diệp Nam lau nước mắt cho con trai, chỉnh lại quần áo cho cậu bé một chút rồi mới bước đến bên bàn ăn, múc một bát canh, uống từng ngụm lớn!
Hai mắt Diệp Nam nhòe đi, nhìn vợ mình đặt bát không xuống bàn, nhìn vợ mình ngã lăn ra đất, nhìn thi thể vợ mình hóa thành một vũng máu. Anh ta ngây dại, ngồi đờ ra nhìn Vạn Bình đang chậm rãi vỗ tay.
“Vợ anh đã chứng minh lòng trung thành của anh. Tốt lắm, tốt lắm!”
Vạn Bình chậm rãi đứng dậy, có lẽ do mùi hôi thối quá nồng nặc, anh ta cau mày, bịt mũi lại.
“Tôi đã chứng thực được anh có hạ độc, anh làm rất tốt!”
Vạn Bình đi tới trước mặt Diệp Nam, nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Nam.
“Tốt lắm, con người tôi là người rất có đạo lý. Vừa rồi tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trách các người vì không giết được Văn Vũ. Anh nhìn đi, bây giờ mọi chuyện đều rất hoàn hảo, các người chứng minh được mình thực sự đã hạ độc, chuyện Văn Vũ không chết không có liên quan gì đến các người.”
Diệp Nam ngồi ngây ra trên mặt đất, nhìn chằm chằm vũng máu trên sàn. Vạn Bình nhún vai, đi đến bên cạnh con trai Diệp Nam.
“Cậu bạn nhỏ, cháu tên là gì?”
Con trai Diệp Nam run rẩy nhìn người đàn ông trước mặt, nỗi đau mất mẹ khiến Tiểu Diệp không thể nói được một câu hoàn chỉnh.
Vạn Bình khẽ xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói.
“Đừng buồn, mẹ cháu đã đến một nơi không có tranh chấp, mẹ cháu sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.”
Vạn Bình thấy Tiểu Diệp vẫn khóc nức nở thì ôm lấy cậu bé, bước tới cửa sổ phòng khách.
Sau đó…
Vạn Bình chỉ lên bầu trời xám xịt, nói với Tiểu Diệp.
“Nhìn kìa, mẹ cháu đang ở nơi đó, mẹ cháu ở đó nhất định sẽ hạnh phúc.”
Diệp Nam ở sau lưng lảo đảo đứng lên, giọng nói khàn khàn.
“Đại nhân, nếu đã không còn chuyện gì thì có thể trả con trai lại cho tôi không?”
Vạn Bình chậm rãi quay đầu lại, khóe miệng mang theo ý cười.
“Diệp Nam, con trai anh đã từng chơi trò nhảy bungee bao giờ chưa?”
“Ngài muốn làm gì? Ngài định làm…”
Diệp Nam còn chưa nói xong thì Vạn Bình đã nắm lấy cổ áo Tiểu Diệp, sau đó…
Ném cậu bé ra ngoài!!!
“Tiểu Diệp bị bay lên không trung hét lên một tiếng đau xé lòng.
“Cha, cứu con…”
“Bốp!!!”
Diệp Nam ngơ ngác tiến về phía trước, nhìn vệt máu lớn trên mặt đất, môi mấp máy mấy cái nhưng không phát ra được âm thanh gì.
Mãi đến tận khi giọng nói của Vạn Bình vang lên.
“Tôi là một người rất coi trọng đạo lý. Vừa rồi khi đếm đến không là tôi đã lựa chọn con của các người. Nhưng đáng tiếc, vợ của anh lại chủ động đòi chết!”
“Cô ta chủ động đòi chết thì tôi cũng không ngăn cản, nhưng cô ta có chủ động đòi chết thì cũng không thay đổi được quyết định của tôi.”
“Thế nên, Diệp Nam, vợ anh chết vô ích rồi!”
Diệp Nam quay đầu lại, hai mắt đỏ ngầu, đứng yên tại chỗ nhìn Vạn Bình không nhúc nhích.
Nhưng Vạn Bình chỉ khẽ nhún vai, không để loại sát ý và thù hận này vào mắt.
“Chuyện của tôi đã xong xuôi, tôi xin phép rời đi.”
“Đúng rồi.”
Vạn Bình vừa định ra ngoài thì lại nhớ đến chuyện gì đó, lôi một đống đồ ăn thức uống từ trong nhẫn không gian ra.
“Anh xem, suýt chút nữa tôi đã quên mất chuyện này. Anh giúp tôi làm việc, tôi sẽ không bạc đãi anh. Nếu anh đã hạ độc rồi thì có nghĩa nhiệm vụ của anh đã hoàn thành được một nửa!”
Chương 329 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]