Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 330: CHƯƠNG 330: KẾ HOẠCH NIẾT BÀN

Kế hoạch Niết Bàn

“Đây là phần thưởng cho nhiệm vụ đó.”

Vạn Bình ném vật tư xuống đất, nhìn chăm chú vào đôi mắt đỏ như máu của Diệp Nam, khẽ cười.

“Tôi nghĩ anh nên cảm ơn tôi một câu. Dù sao những thứ này cũng đủ để anh sống nửa năm, không phải sao?”

Diệp Nam nhìn Vạn Bình, một lát sau, anh ta nhẹ nhàng nhếch môi.

“Cảm ơn…”

Một chất lỏng màu đỏ chảy ra từ khóe mắt Diệp Nam, không biết là máu hay là nước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên lộ ra hàm răng ố vàng. Vẻ mặt Diệp Nam trông vô cùng dữ tợn và kì quái.

Không nói được vẻ mặt này là đang khóc hay đang cười…

Vạn Bình thỏa mãn gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy gáy Diệp Nam, ghé miệng vào tai anh ta nói thầm.

“Anh có biết chuyện hôm nay có ý nghĩa thế nào không?”

“Chính là giống như tôi nhét dương vật vào miệng anh, dùng sức khuấy mạnh một lúc, sau đó còn phun chất lỏng màu trắng lên khắp mặt anh, nhưng anh vẫn mỉm cười nói cảm ơn tôi!”

“Thực sự rất thú vị phải không?” Tôi giết cả nhà anh, nhưng anh vẫn còn nói cám ơn tôi.”

“Chà chà, thế giới này càng lúc càng trở nên thú vị!!!”

Vạn Bình nói xong thì nhìn vào hai mắt đang trợn to của Diệp Nam, vỗ nhẹ lên má anh ta.

“Tôi rất hài lòng với biểu hiện của anh, đàn ông trưởng thành, khóc sướt mướt còn ra thể thống gì!”

“Hãy sống cho tốt, hãy nhớ, anh vẫn còn phải sống trong nỗi hối hận và uất ức! Hối hận vì tại sao mình lại nhu nhược bất tài như vậy!”

“Được rồi, tôi đi đây, không cần tiễn, hẹn gặp lại!”

“Ừm, mà cũng có lẽ sẽ không gặp lại nữa, bởi vì tôi còn phải đến Yến Kinh báo thù.”

Vạn Bình nói xong thì ra khỏi phòng.

“Đúng rồi.”

Anh ta quay đầu lại, cười nói với Diệp Nam.

“Không cần cám ơn!!!”

“Ầm!!!”

Cánh cửa đóng sầm lại, sau đó, tiếng bước chân của Vạn Bình từ từ biến mất khỏi hành lang.

Diệp Nam đứng dại ra một lúc, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, chậm rãi bật cười.

Tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng kinh khủng, cho đến cuối cùng đã không thể phân biệt được là khóc hay là cười, thậm chí còn không nhận ra được sinh vật nào đang phát ra âm thanh khủng khiếp như vậy!

Từng đợt âm thanh đinh tai nhức óc lan ra toàn bộ tòa nhà, như thể những linh hồn ác quỷ đang gào thét!

Tốc độ của Tinh rất nhanh, thực lực cấp bốn thậm chí còn không chậm hơn máy bay là mấy.

Nhưng đáng tiếc là vẫn phải chăm sóc vị hành khách trên lưng một chút - chủ yếu là Tiểu Tuyết.

Lúc này, Tiểu Tuyết ở trên lưng Tinh nôn mửa không ngừng. Tất nhiên là mỗi lần như thế thì Văn Vũ luôn chu đáo lấy khăn tay và ít nước lau chỗ nôn trên lưng cho Tinh!

Tinh hạ cánh trên đường mấy lần, hoặc để kiếm thức ăn, hoặc là xua đuổi mấy con thú biến dị.

Với thực lực của Tinh như hiện tại, mấy con thú biến dị đó đến đây hoàn toàn là để cho nó thêm thức ăn mà thôi!

Sau đó, nhóm Văn Vũ bay thẳng về phía Yến Kinh.

Trải qua một hành trình không ngừng nghỉ, Yến Kinh đã xuất hiện trong tầm mắt!

“Khoảng ba mươi mét nữa là nơi tập hợp của Yến Kinh. Chúng ta sẽ dừng chân ở đây một chút, tôi sẽ gọi người của quân đội tới đón chúng ta.”

Văn Vũ nghe Tiểu Tuyết nói xong thì gật đầu.

Không nói đến những cái khác, chỉ cần nói đến kích thước và đẳng cấp của Tinh thì một khi xuất hiện ở căn cứ Yến Kinh chắc chắn sẽ gây ra những náo loạn không nhỏ.

Tiểu Tuyết lôi trong nhẫn không gian ra một thiết bị liên lạc màu trắng, nhanh chóng bấm điện thoại nội bộ của quân đội.

Sau một hồi trao đổi, Tiểu Tuyết thông báo vị trí của hai người, Văn Vũ vỗ lưng Tinh.

Tinh lượn trên bầu trời hai vòng, sau đó tìm một mảnh đất trống rồi hạ xuống.

Đến tận lúc hai chân chạm đất thì Tiểu Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm.

Bay ở độ cao rất lớn, hơn nữa không có bất cứ thiết bị bảo hộ an toàn nào thực sự rất kích thích!

Văn Vũ không để ý đến Tiểu Tuyết đang ngồi uống nước súc miệng mà nhìn về phía thành phố sắt thép phía xa.

Lúc ở trên không trung Văn Vũ cũng đã quan sát một chút nơi tụ tập Yến Kinh. Bây giờ khi chỉ còn cách khoảng 30km vẫn có thể nhìn thấy được những chiếc cột sắt khổng lồ, không biết những chiếc cột này có tác dụng gì!

“Rất hoành tráng phải không?Một quy mô đồ sộ như thế này được xây dựng trong vòng chưa tới hai tháng.”

Tiểu Tuyết chậm rãi đi tới bên cạnh Văn Vũ, tự hào nói.

Không thể không thừa nhận, dựa vào những khả năng và thể lực không thể tưởng tượng được của các chức nghiệp giả, ngay cả tốc độ xây dựng cũng tăng lên rất nhiều!

Văn Vũ gật đầu.

Điều này không thể phủ nhận, chỉ nhìn từ xa, Văn Vũ cũng có thể cảm giác được sự to lớn và vững chắc của thành phố sắt thép kia!

“Đất nước của chúng ta rất mạnh, thực sự rất mạnh! Đặc biệt là về quân sự!”

“Trước khi mạt thế, hoàn cảnh quốc tế cũng không mấy thân thiện với đất nước chúng ta. Dưới áp lực này, đất nước chúng ta đã thực hiện rất nhiều biện pháp khác nhau nhằm đối phó với mọi thảm họa hoặc chiến tranh có thể xảy ra.”

Văn Vũ nghe được giọng điệu tự hào của Tiểu Tuyết thì khẽ nhún vai một cái.

“Có giải pháp nào cho tình huống này không?”

“Anh muốn nói đến chuyện Ma giới xâm lược à? Không có.”

Tiểu Tuyết nghe Văn Vũ hỏi thì khẽ trả lời.

“Ai mà biết lại có một thứ gọi là Ma giới chứ, anh nghĩ trên thế giới có nhà tiên tri thật đấy à?:

“Nhưng mà đất nước có biện pháp để đối phó với zombie!”

“Có sao?”

Văn Vũ nghe được câu này thì vô cùng ngạc nhiên.

Tiểu Tuyết lườm Văn Vũ một cái.

“Sao lại không có? Trên thế giới có nhiều bộ phim điện ảnh về zombie như vậy. Quân đội không dám hứa nhưng đã có tổ chức khác khai phá ra những thứ này!”

Văn Vũ nhíu mày, lúc này mới phản ứng lại.

Dựa vào sự phát triển của khoa học kĩ thuật hiện tại thì nếu con người muốn phát minh ra một loại virus tương tự như virus zombie thì vẫn có thể thành công.

Tiểu Tuyết nói tiếp.

Chương 330 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!