Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 345: CHƯƠNG 345: TÔI MUỐN ĐỂ ANH GIẾT RẤT NHIỀU NGƯỜI!

Mà bây giờ Văn Vũ có thể ngồi trước mặt lãnh đạo cao nhất của quân đội Hoa Hạ, uống trà do chính tay ông ta pha cho mình, không phải vì Văn Vũ đẹp trai!

Một lúc sau, lúc này Lâm Hải Phong cuối cùng cũng uống xong ly trà nóng và chậm rãi lên tiếng.

“Văn Vũ à, tôi gọi như vậy được chứ.”

Văn Vũ gật đầu, tỏ ý không có vấn đề gì.

“Bây giờ cậu nghĩ sao về khu tập trung Yến Kinh?”

Văn Vũ nhún vai.

“Cũng không tệ.”

“Đúng vậy, cũng không tệ.”

Lâm Hải Phong đứng lên sau bàn làm việc, chậm rãi đi tới phía trước cửa sổ, nhìn quân nhân đang bận rộn bện dưới, sau đó ông ta trầm giọng nói.

“Đáng tiếc, phía sau sự phồn hoa cũng có không ít thứ dơ bẩn.”

Nghe Lâm Hải Phong nói câu này, Văn Vũ bèn nghĩ tới chuyện liên quan quân đội và con cháu thế gia.

“Thật ra trong mắt tôi, cái gọi là dân chủ, tự do, bình đẳng đại loại vậy, trước giờ chưa từng tồn tại. Cường giả có càng nhiều tài nguyên. Điều này hoàn toàn hợp logic, cũng phù hợp với quy luật tiến hóa!”

“Cậu thấy sao?”

Nghe Lâm Hải Phong nói vậy, Văn Vũ gật đầu.

“Nào, cậu nhìn bên ngoài đi.”

Lâm Hải Phong vẫy tay với Văn Vũ, có ý muốn Văn Vũ tới bên mình, sau đó ông ta nói với cậu.

“Cậu có thể nhìn thấy gì ở dưới đó?”

Bên dưới, người ta kẻ vào cổng lớn của tổng bộ quân khu, khắp nơi đều là chức nghiệp giả mặc quân phục, còn có lác đác vài chiếc xe quân sự qua lại.

Văn Vũ do dự một lúc, cậu chậm rãi nói.

“Tôi có thể thấy thế lực của quân đội, rất mạnh.”

Đây không phải lời khen, nói về thực lực, Văn Vũ rất chắc chắn, bây giờ quân đội của Hoa Hạ, chắc chắn là tổ chức loài người mạnh nhất trên thế giới này, chí ít cũng sẽ là một trong số họ!

Nghe câu trả lời của Văn Vũ, Lâm Hải Phong lắc đầu.

“Thứ mà tôi thấy, lại là hú hét khắp nơi…….”

Lâm Hải Phong thở dài nặng nề, sau đó lắc đầu và chậm rãi nói.

“Nửa năm sau ma tai, cậu có biết không?”

Văn Vũ gật đầu.

“Quy mô của ma tai và mức độ khủng khiếp, cậu hiểu được bao nhiêu?”

Văn Vũ lắc đầu.

Tuy có kinh nghiệm ở kiếp trước, nhưng cũng chỉ là kinh nghiệm nhỏ ở thành phố Mẫu Đơn Giang, chỉ là một chiều mà thôi!

“Ma tai, chủ nhân, ha ha …”

Lâm Hải Phong quay người đi tới bàn làm việc, trực tiếp uống hết nước trà trong ly, sau đó ông ta chậm rãi nói.

“Theo thống kê tình báo đã biết của quân đội chúng tôi, ma tai đã phá hủy hơn 100 thế giới. Chúng tôi không chắc liệu mình có mạnh hơn những thế giới đã bị ma tai phá hủy này hay không. Chúng tôi cũng không chắc, thực lực của chúng tôi, năng lực của chúng tôi, có thể đảm bảo chúng tôi có thể trụ được lâu hơn họ!”

“Trong tình hình này, tôi chỉ có thể bảo đảm, chúng tôi có thể tập hợp sức mạnh lớn nhất để chống lại thảm họa này.”

“Điều đáng tiếc là, luôn có những người không hiểu cách nghĩ của tôi, vẫn đắm chìm trong những lợi ích mà quyền lợi mang lại cho họ.”

Vừa nói xong, Lâm Hải Phong thở dài nặng nề.

“Thật ra những thế gia đó vốn không làm gì sai, họ đã chịu cái bóng của tổ tiên, được hưởng những đặc ân là dĩ nhiên.”

“Giống như 2 ta, cha mẹ cậu vẫn còn chứ?”

Văn Vũ lắc đầu.

“Cha tôi vẫn còn, năm nay hơn 70 tuổi rồi, lợi ích mà hệ thống chức nghiệp mang lại hiệu quả nhanh chóng, sau khi ông cụ chuyển chức, cơ thể vẫn mạnh khoẻ, hơn nữa ở trong khu trung tâm, khoảng thời gian trước còn kết hôn với một góa phụ hơn 40 tuổi.”

Những lời này của Lâm Hải Phong cũng không có ý nghĩa gì đặc biệt.

“Giống như là thế giới này, có người già trẻ con, sau khi ở mạt thế, lại có thể tận hưởng nền giáo dục tốt nhất, môi trường sống tốt nhất, mọi thứ tốt nhất! Nhưng có người già trẻ con chỉ có thể làm khuân vác ở khu ngoại thành, ăn cháo loãng.”

“Đây chính là bóng râm, công việc khuân vác cũng không tệ đối với cơ thể, vì họ yếu ớt, không giết được zombie và thú biến dị. Điều này không trách họ, nhưng họ sai ở chỗ không sinh một đứa con trai tử tế, không có cha mẹ tốt!”

“Chuyện này cũng không thể trách người khác, không phải sao?”

Nghe Lâm Hải Phong nói vậy, Văn Vũ im lặng một lúc rồi vẫn gật đầu.

Câu nói này, quả thật không nhầm lẫn. Giống như có rất nhiều đứa trẻ trước mạt thế đều trách tại sao mình không phải con nhà giàu có.

Trách ai đây?

“Nhưng, tình hình bây giờ đã khác.”

Lâm Hải Phong nói tiếp.

“Cậu biết không? Theo lý luận trước mạt thế, chế độ quân chủ, thực tế là mô hình cai trị mạnh mẽ nhất có thể phát huy hết tiềm năng của chiến tranh!”

“Vì mô hình loại này, chỉ có một chỉ huy có tầm nhìn, có năng lực, vậy thì cả nước giống như một cỗ máy khổng lồ và tinh vi, bùng nổ sức mạnh to lớn!”

Nghe những lời này, Văn Vũ thì thào.

“Sức mạnh, chỉ có trong tay một ít người, mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất…….”

“Đúng!”

Chương 345 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!