Nghe Văn Vũ nói vậy, Lâm Hải Phong đột nhiên vuốt cằm vài cái rồi gật đầu đồng ý.
“Đây không phải lời tôi nói.”
“Nhưng điều này là chính xác! Cậu có thể tưởng tượng, một đội quân mà có 2 tiếng nói? Không cần đánh trận, cả đội quân đều sẽ sụp đổ, nguyên nhân có thể chỉ vì ân oán cá nhân của 2 chỉ huy …”
“Thế gia bây giờ, đưa người của mình vào quân đội trên quy mô lớn, điều nực cười là tổng tư lệnh như tôi, chỉ có thể huy động một lực lượng nhỏ, đây là bệnh!”
“Sự tồn tại của họ, vốn dĩ không có sai lầm, nhưng tay họ vươn ra quá dài!”
Một lúc sau, Lâm Hải Phong lên tiếng.
“Tôi có thể tin cậu không?”
Ngược lại Văn Vũ lắc đầu.
“Chuyện này là ở anh chứ không phải ở tôi.”
“Ừm.”
Lâm Hải Phong lấy ra một điếu thuốc, đưa cho Văn Vũ, sau đó rít một ngụm nặng nề.
“Cậu nợ quân đội một nhiệm vụ, bây giờ tôi giao nhiệm vụ này cho cậu.”
“Lần này, tôi cần cậu giết người, giết rất nhiều người.”
Văn Vũ vốn không chần chừ mà gật đầu.
Giết người, Văn Vũ từng làm, cái gọi là người nhiều người ít, chẳng qua chỉ là con số mà thôi, vướng vào mấy thứ này hoàn toàn vô nghĩa!
“Qua vài ngày, chính là đại thọ của ông cụ nhà họ Phương, cậu sẽ tham gia tiệc mừng thọ này. Sau đó, tôi cần cậu giết sạch mọi người có mặt tại đó! Nhớ là, tất cả những ai có mặt!”
Nghe tới đây, Văn Vũ gật đầu, sau đó hỏi lại.
“Làm sao tôi tới được tiệc mừng thọ của ông cụ?”
Lâm Hải Phong mỉm cười kỳ quái với Văn Vũ.
“Tình báo của cậu, chắc có lẽ đã xuất hiện trên tay của ông cụ nhà họ Phương rồi. Họ muốn lôi kéo cậu nên sẽ đưa ra rất nhiều lợi ích!”
“Tình báo của cậu, chắc có lẽ đã xuất hiện trên tay của ông cụ nhà họ Phương rồi. Họ muốn lôi kéo cậu nên sẽ đưa ra rất nhiều lợi ích!”
Văn Vũ lại im lặng lần nữa.
Nhưng có thể hôm qua Cuồng Lưu đã gióng trống khua chiên tiếp đón mình, cũng là Lâm Hải Phong sắp xếp ổn thoả trước.
Một lúc sau, Văn Vũ mỉm cười.
“Ông không sợ tôi nhận lợi ích của họ, rồi quay lại bán đứng ông hay sao?”
Nghe câu này, Lâm Hải Phong lắc đầu.
“Thứ mà họ cho cậu, tôi có thể cho cậu nhiều hơn! Thứ họ không cho cậu được, tôi cũng có thể cho cậu … Ví dụ, điều bây giờ cậu quan tâm nhất là vấn đề thăng cấp để trở nên mạnh mẽ. Mấy thứ đó, họ không cho cậu được!”
“Họ không phải chiến sỹ! Không phải quân nhân! Thậm chí đa phần đều không phải chức nghiệp giả! Họ chỉ là một số nhà chính trị mà thôi! Hơn nữa họ là nhà chính trị đã tách rời thời đại!”
Nghe xong câu này, Văn Vũ gật đầu.
Nếu mấy lợi ích khổng lồ này thế gia có thể cho Văn Vũ, cậu chắc chắn sẽ không từ chối ý tốt của đám thế gia này.
Nhưng nghe Lâm Hải Phong nói vậy, thứ mà đám thế gia này có thể đưa ra hình như cũng không hay ho cho lắm …
“Đồ này giao cho cậu.”
Lâm Hải Phong nói xong thì lập tức lấy ra một hộp quà được đóng gói đẹp mắt.
Văn Vũ nhận lấy hộp quà, mở ra xem bên trong, bên trong là vật hình trụ.
Sau khi tiếp xúc một lúc, Văn Vũ đã biết được thông tin về vật phẩm này.
Thuật khoá không gian (cấp S, vật phẩm dùng một lần): Sau khi kích hoạt, nó sẽ tạo ra lực trường làm biến dạng không gian trong phạm vi lớn khắp người. Tất cả chức nghiệp giả trong phạm vi lực trường, vật phẩm không gian sẽ mất hiệu lực (bao gồm nhẫn không gian!), thời duy trì 10 phút!
Thấy Văn Vũ nhìn mình, Lâm Hải Phong trực tiếp nói.
“Đồ này, giao cho cậu, là để ngăn chặn ai đó dùng vật phẩm không gian để thoát khỏi hiện trường. Đợi tới lúc tiệc mừng thọ diễn ra, tự cậu quyết định thời gian kích hoạt nó, sau đó giết sạch tất cả con người trong phạm vi lực trường ánh sáng là được rồi.”
Nghe Lâm Hải Phong nói vậy, Văn Vũ gật đầu.
Nhiệm vụ này, đối với Văn Vũ mà nói, đúng là không khó!
“Sau đó thì sao? Quân đội đẩy mọi tội danh lên người tôi hả?”
Đương nhiên, ngay cả khi quân đội làm vậy, Văn Vũ cũng sẽ không quan tâm, chẳng qua là cần thiết lập lại lối thoát của mình.
Lâm Hải Phong lắc đầu và quả quyết nói.
“Đêm đó sẽ xảy ra rất nhiều chuyện. Ví dụ như tôi cần xử lý một số con cháu thế gia tàn dư của quân đội, còn có một số phần tử tận trung với họ. Đương nhiên, đám người này không phải quá nhiều, vì người chết không đáng được tận hiến. Hơn nữa tôi cũn không phải không chuẩn bị trước gì cả! Cậu làm xong chuyện, trực tiếp về biệt thự ngủ một giấc là được. Sau đó, ngày hôm sau tôi sẽ kêu Cuồng Lưu đi đón cậu, chúng ta lại bàn chuyện hợp đồng tiếp theo.”
“Vậy thì, trong tay đám người đó có sức chiến đấu cao cấp gì.”
Lâm Hải Phong lắc đầu.
“Vốn không có, sức chiến đấu cao cấp của quân đội, toàn bộ nằm trong tay tôi. Tôi vừa mới nói rồi, họ chỉ là một số nhà chính trị đã tách rời thời đại! Ừm, cũng không thể nói không có, họ kiểm soát một số vũ khí hạt nhân, nhưng vấn đề này cũng không là gì, dù gì họ cũng không thể để vũ khí hạt nhân rơi xuống đầu mình. Mà về mặt này, tôi cũng có một số biện pháp khắc phục!”
Lâm Hải Phong nói xong, 2 người đột nhiên im lặng một thời gian dài, sau đó Văn Vũ mới lên tiếng.
“Sao không để Cuồng Lưu và Chu Tước làm? Chuyện này, trong mắt họ, chắc cũng là chuyện đơn giản.”
Chương 346 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]