Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 347: CHƯƠNG 347: HỢP TÁC VUI VẺ 2

“Vậy thì không được, Cuồng Lưu là chiến thần do tôi tốn công tạo ra, không những là vì thực lực, hơn nữa là còn là trụ cột tinh thần! Cuồng Lưu không thể lộ diện trong nhiệm vụ này. Thậm chí Chu Tước lại càng không được, sự tồn tại của nó, vẫn còn là bí mật với đa số con người!”

“Nguyên nhân tôi vẫn luôn chưa ra tay, trừ việc phải chuẩn bị nhiều thứ, còn cần có cường giả siêu cấp đủ thực lực. Vốn dĩ nếu không có cậu, tôi đã quyết định để Cuồng Lưu dễ dàng đi rồi, nhưng bây giờ thì không nghi ngờ gì, cậu là lựa chọn tốt nhất!”

Nghe xong mấy lời này, Văn Vũ suy tư rất lâu, cậu đưa tay phải về phía Lâm Hải Phong.

“Hợp tác vui vẻ!”

“Hợp tác vui vẻ!”

Sau một cuộc trao đổi ngắn, Văn Vũ trực tiếp đưa Độc nhãn và Tinh rời khỏi văn phòng.

Ở phía sau, chưa chờ Văn Vũ đóng cửa, một bóng màu đỏ tươi đã xuất hiện, sau đó cùng đứng trên vai với linh thú.

Chu Tước dùng chân đá tiểu linh thú, thấy dáng vẻ tiểu linh thú nhảy dựng muốn đánh trả thì đột nhiên líu ríu gào lên, sau đó càng dùng sức trêu chọc tiểu linh thú.

“Được rồi.”

Thấy dáng vẻ rắn chắc của Chu Tước trên vai, Văn Vũ nhẹ nhàng sờ đầu Chu Tước, sau đó cậu nói.

“Sao mày lại qua đây? Lẽ nào thấy tư lệnh Lâm khó chịu, chuẩn bị cự tao hả?”

Đương nhiên, đây chỉ là câu nói đùa. Nếu Chu Tước thật sự muốn cự với Văn Vũ thì đúng là được hời rồi!

Chu Tước trợn mắt nhìn Văn Vũ, làn sóng tinh thần trực tiếp truyền vào đầu của cậu.

“Chờ cậu mạnh hơn một chút, bây giờ yếu như vậy còn muốn ôm đùi tôi ư?”

Chu Tước nói xong, cái đầu nhỏ ngẩng cao đầy kiêu hãnh, nhìn thẳng lên trần nhà.

Sau đó bị Tinh quất đuôi bay ra xa.

Thấy 2 linh thú lại cãi nhau nữa, trong mắt của Văn Vũ chợt loé lên sự phức tạp.

Từ sau khi chuyển chức thành hồn sư, Văn Vũ có cảm tình đặc biệt với sinh vật biến dị mạnh mẽ.

Phần nhỏ là thích những sinh vật Địa cầu đơn giản, thành thật lại có thực lực mạnh ngang tàng. Đa phần lại là vì lòng tham!

Có thể tưởng tượng, nếu bên cạnh bản thân có nhiều hơn 3 thần thú hồn sủng này, vậy thì thực lực của mình sau này sẽ tăng tới mức độ nào?

Nhưng thần thú thật sự rất hiếm.

Chu Tước, là thần thú thứ 2 mà Văn Vũ gặp tới giờ, có thể biết được mức độ khát khao của cậu cỡ nào!

Ấn Tinh trên đầu, Văn Vũ trực tiếp đi ra ngoài.

Chu Tước cũng trực tiếp rơi xuống người của Tinh, đuôi của Tinh quét vài cái nhưng cũng không tỏ ra bất mãn gì.

Thế là, một cảnh tượng ngoạn mục đã xuất hiện trong quân sự.

Một chức nghiệp giả, với quả cầu tròn đen trên vai, trong lòng ôm một con chó xám, trên đầu thì có một sinh vật giống như rắn mối, trên người của sinh vật giống rắn mối còn có một chú chim nhỏ đứng vênh váo.

“Người này mở sở thú à …”

“Xì xì, từng thấy chức nghiệp giả cưỡi động vật, vẫn ít khi thấy độg vật cưỡi người.”

“Lại còn cưỡi nhiều con vậy …”

“Đó không phải chim của tư lệnh Lâm ư?”

“Hình như phải, nhưng mấy động vật nhỏ này dễ thương quá. Anh xem con rắn mối to trên đầu người kia, mắt tròn thật, lần đầu tiên tôi thấy con rắn mối to như thế!”

“Tôi là rồng, là rồng đó!”

Thanh âm thì thào dĩ nhiên không thoát khỏi thính giác của Văn Vũ, cũng không thể thoát khỏi thính giác của Tinh.

Tinh cứ líu ríu về thân phận của mình trong đầu Văn Vũ, nhưng tiếc thay, Văn Vũ thât sự không cần thiết phải giải thích với những người này.

Tôi có thể nói với các người trên đầu anh đều là thần thú? Sau đó đám người này sẽ hỏi thần thú là gì?

Hoàn toàn là vòng tuần hoàn chết!

Hơn nữa, ai nói không thể cưỡi Tinh và Độc nhãn, ông đây cưỡi thì sẽ doạ các người sợ một phen thôi!

Văn Vũ trợn mắt, lập tức tăng tốc đi ra khỏi tòa nhà.

Dưới lầu, Cuồng Lưu đã đi khỏi nhưng để lại một quân nhân chờ Văn Vũ.

Dù gì Cuồng Lưu là chiến thần quân đội, quả thật bận nhiều việc, có thể dành thời gian một ngày đón tiếp Văn Vũ thì đã đủ thể diện cho cậu rồi.

Lúc thấy bóng dáng của Văn Vũ, người quân nhân này thực hiện nghi lễ chào quân đội với cậu, sau đó lấy chìa khoá ra.

“Đại nhân, chiếc xe này là chiến thần đại nhân nhờ tôi giao cho anh.”

Văn Vũ nhận chìa khoá, quay đầu nhìn chiếc Hummer quân sự mới toanh bên cạnh, cậu hài lòng gật đầu.”

“Cảm ơn.”

“Vậy thì, tạm biệt.”

Quân nhân nói xong thì trự tiếp đi ra ngoài, Văn Vũ nhìn chiếc Hummer trước mặt, trực tiếp lên xe.

Với tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe từ từ nổ máy hướng về khu biệt thự.

Môi trường đường xá trong nội thành khá tốt, ít nhất là đường từ bộ quân đội đến khu biệt thự cũng khá tốt. Không chỉ đề cập đến chất lượng của con đường, mà còn là số lượng phương tiện qua lại.Thành phố Yến Kinh trước ngày tận thế có thể nói là ba bước là một khối, nhưng bây giờ…

Văn Vũ chỉ có một mình mình đang thưởng thức con đường, trước ánh mắt ghen tị và kinh ngạc của đám binh lính bên đường, trong lòng cậu chợt thở dài. "Đây là chỗ tốt của quyền lực!"

Chương 347 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!