Vừa rồi Phương Văn Hải cũng yêu cầu bản thân mình phải cẩn thận với những gia đình quý tộc này.
Nghe được lời của Văn Vũ, Ông Phương Phụ gật đầu, trực tiếp chỉ vào hai người trang trí giống như áo giáp đang đứng trong sảnh tiệc.
"Nó ở ngay đó. Đó là hai con rối thép được mang ra từ trong Bảo địa, sức mạnh của đỉnh phong cấp ba. Nhưng vô dụng, đúng không?"
Văn Vũ gật đầu.
"Cho nên, khởi động hay không khởi động bọn chúng cũng không cần thiết nữa rồi. Tốt hơn là giao cho Hải Phong, để hắn đến sử dụng hiệu quả chiến đấu của bọn chúng!"
Ông Phương lắc đầu thở dài.
"Tôi không muốn nói gì nữa. Kỳ thực, tôi biết rằng, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như vậy…"
"Tiểu Lâm là người mà tôi đã luôn dõi theo hắn từng bước cho đến bây giờ. Tôi hiểu rất rõ ý tưởng của hắn, đồng thời, tôi cũng rất đồng tình với hắn."
"Thật đáng tiếc… Tôi đã không chịu đựng sự băng hoại quyền lợi của mình, và tôi đã không chịu đựng lời cầu xin của gia đình mình…"
"Đây là nhà của ta, đây là các con của ta…"
Quốc gia và gia đình, các cấp liên quan đến những việc này quá phức tạp, đặc biệt là đối với ông Phương, đây là một vấn đề cần phải được xem xét cẩn thận.
Ông Phương lựa chọn là nhà, đương nhiên Văn Vũ không hiểu nội tâm của ông ta, và cũng không cần phải hiểu!
Không đến hai phút, Văn Vũ đã hút xong một điếu thuốc, chậm rãi đứng lên, Văn Vũ nói với Ông Phương.
"Lên đường đi, tôi sẽ chiếu cố thể diện của ông một chút."
Ông Phương không nói mà chỉ gật đầu.
"Khoan… khoan, Văn Vũ xin cậu đừng giết ông nội, nhà ta chúng tôi cho cậu nhiều như vậy, cậu còn chưa vừa lòng sao?"
Phương Viễn run rẩy đi về phía sau anh, và đặt cơ thể anh giữa Văn Vũ và Ông Phương.
Văn Vũ tay phải chậm rãi run lên, sau đó lắc đầu.
"Ta đã nói, đây không phải là ân oán cá nhân!"
"Bùm !!!"
……
Năng lực sát thương vật lý của đòn đánh không mạnh, nhưng dưới thể chất của Văn Vũ, dù chỉ đập nhẹ cũng đủ tạo ra lực sát thương cực kỳ mạnh cho đối phương là Phương Viễn và Ông Phương!
Vì vậy, một phát đi hai mạng.
Nhìn Phương Viễn cùng Ông Phương ngã trên mặt đất, Văn Vũ không nói gì, chậm rãi đi tới bên người Ông Phương, sau đó tháo nhẫn không gian trên tay phải.
Trong đó hẳn là có rất nhiều đạo cụ cứu mạng, nhưng tiếc là ở dưới thuật khóa không gian thì sẽ không mở ra được.
Văn Vũ lúc này cũng không muốn mở ra, nhưng đây là chiến tích của chính mình, dù sao cậu cũng không thể giao cho Lâm Hải Phong.
Đứng dậy, Văn Vũ liếc nhìn xung quanh.
Tất cả khách xung quanh và nhân viên vũ trang đã bị quét sạch bởi Độc nhãn và Tinh.
Dưới tác dụng của khí phong tỏa không gian, những con át chủ bài cứu mạng của những người này hoàn toàn bị nhốt trong nhẫn không gian, điều này không nghi ngờ gì đã cứu cho Văn Vũ không ít rắc rối.
"Hu.. hu…"
Có tiếng nức nở vang lên, Văn Vũ chậm rãi đi tới chiếc ghế lớn nơi Ông Phương đã từng ngồi.
"Cộp cộp…cộp cộp "
Tiếng bước chân không ngừng vang lên, Văn Vũ có thể cảm nhận được dưới thính giác của những người chức nghiệp cấp 4, thì hịp tim của người nấp sau chiếc ghế đang đập nhanh hơn từng chút một.
Sau đó, Văn Vũ bước đến người sống sót cuối cùng trong sảnh tiệc.
"Xin chào, Văn Văn…"
Nghe thấy lời chào của Văn Vũ, Văn Văn mím chặt miệng trong khi nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Dưới thân cô, một vũng vệt nước màu vàng nhạt càng ngày càng lớn!
"Đừng…giết tôi……"
Văn Vũ chậm rãi lắc đầu.
"Tôi chỉ là một võ giả, nếu không giết, tôi sẽ mất đi giá trị tồn tại…"
"Cho nên, tạm biệt!"
Khi một người hai sủng đã thu dọn xong mọi thứ trên mặt đất trong chiếc nhẫn không gian, kết giới vẫn chưa biến mất.
Văn Vũ giơ cổ tay lên, nhìn chiếc đồng hồ cơ trên tay.
Từ lúc mới vào kết giới, mới có 5 phút.
Châm một điếu thuốc, xác chết khắp mặt đất cũng không làm cho Văn Vũ có chút dao động tâm lý nào.
Chỉ có thể nói, trong mắt Văn Vũ, những chính trị gia nhàm chán, con côn trùng nhân loại này, không khác gì những ma vật hay biến dị thú khác chết trong tay cậu!
Cầm điếu thuốc, Văn Vũ bước qua sác của một lão già nằm trên mặt đất, đi thẳng đến hai con rồi ở đại sảnh.
Từ từ giơ tay ra, sờ lên những hoa văn cổ quái trên người con rối thép, đồng thời trong đầu Văn Vũ vang lên một tiếng nhắc nhở.
“Con rối thép ( đạo cụ cấp B) : Một con rối hình người được tạo ra từ một nền văn minh ma pháp, bản thân có điểm thế chất cơ thể là 200, có thể miễn dịch với đa số đòn tấn công, đồng thời có khả năng kháng đòn sát thương của sinh vật mạnh mẽ! Cần có ma tinh cấp 3 để kích hoạt.”
Văn Vũ vừa tìm thấy thiết bị điều khiển của hai con rối này từ trong túi áo của ông Phương.
Bây giờ nhìn thấy thuộc tính của con rối thép, ánh mắt Văn Vũ sáng lên.
Từ hai con rối thép này, Văn Vũ có thể thấy được rất nhiều thứ.
Chương 354 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]