Ví dụ như, ông Phương có thể nhìn thấy Lâm Hải Phong sẽ ra tay với những gia đình gia thế này, nhưng bản thân không chọn làm cá lọt lưới, mà chọn cách chống trả.
Hai con rối này, mặc dù không gây cho Văn Vũ quá nhiều phiền toái, nhưng bình thường mà nói, hai thứ đồ này trên thực tế có thể đối kháng được với chức nghiệp giả cấp 4! Nhưng ông Phương đã không dùng nó!
Cái ông già này, sâu thẳm trong trái tim, vẫn còn tư tưởng cương quyết của một lão cách mạng,một người lãnh đạo cốt lõi của đất nước.
Lại nói , đồ tốt ở khu tập trung Yên Kinh không hề ít, những người này còn có thứ đồ như này, vậy thì trong tay quân đội nhất định cũng sẽ có!
“Nền tảng thâm hậu…”
Trong lòng Văn Vũ âm thầm thở dài.
Đó là sự khác biệt với một người và một tổ chức.
Sợ là thực lực của Văn Vũ, đủ để đánh bại các chức nghiệp giả trên thế giới, nhưng đối diện với một tổ chức mạnh mẽ như này, còn kém rất nhiều.
Từ từ suy nghĩ, sau cùng Văn Vũ để lại những suy nghĩ này trong đầu, tỉ mỉ quan sát hai con rối thép, sau đó kéo một cái ghế đẩu, ngồi bên cạnh hai con rối.
Hai con rối này, Văn Vũ không định giao cho Lâm Hải Phong!
…
Lại 5 phút nữa từ từ trôi qua, bức màn ánh sáng xanh bên ngoài càng ngày càng nhạt đi, cho đến gần như trong suốt, rồi “bốp” một tiếng.
Giống như một quả bóng bay, bức màn ánh sáng xanh vỡ ra, điều này có nghĩa là thuật khóa không gian của Văn Vũ đã bị mất hiệu quả.
Ngay khi nó bị vỡ vụn ra, tiếng bên ngoài cũng truyền vào trong sảnh tiệc.
Tiếng la hét chết chóc, tiếng khóc thảm, thậm chí cỏ cá tiếng súng và thiếng thét đan xen nhau, chứng tỏ khu tập trung Yên Kinh, đêm này có một trận ồn ào.
Văn Vũ không để ý đến tiếng bên ngoài, trên thực tế, trong mắt Văn Vũ, những gia đình thế gia căn bản không thể chống lại được Lâm Hải Phong.
Từ thái độ của ông Phương có thể thấy, thân là một người lãnh đạo của gia đình thế gia này, ông Phương nhất định tra ra được suy nghĩ của Lâm Hải Phong, nhưng không có ý muốn ta tay hành động trước Lâm Hải Phong.
Có thể là vì đại cục, cũng có thể vì cho rằng,sức mạnh quá chênh lệch, không phản kháng nổi.
Ngược lại, trong dự đoán của Văn Vũ, nếu như Lâm Hải Phong không phải ở khu tập trung Yên Kinh này, thì cái danh hiệu Tổng tư lệnh, thật sự không có tác dụng, Văn Vũ cần suy nghĩ một chút, mối quan hệ hợp tác của cậu với quân đội.
Tai tự động che chắn âm thanh bên ngoài, Văn Vũ tỉ mỉ quan sát những gì thu thập được trong nhẫn không gian.
Đầu tiên là không gian cấp F, kích thước 1.1.1, có hơn 10 chiếc.
Kiểm tra từng cái một, sau đó từ bên trong chọn ta vật phẩm cần dùng đến nhất.
Tất nhiên, đối với những nhà chính trị mà nói, nhẫn không gian mà họ sử dụng không giống của Văn Vũ cho lắm.
Bên trong không phải thức ăn và các loại đồ vật, mà là toàn những thứ quý giá, kim cương, hay là những tờ tiền mới tinh.
Ừm, còn có nhiều quần áo khác nhau nữa…
Tìm một lúc lâu, Văn Vũ mới tìm được ba thứ có vẻ cậu cần.
3 đạo cụ phòng hộ.
Đáng tiếc, điểm quá thấp, chỉ phù hợp cho chức nghiệp gỉa dưới cấp 3 trở xuống dùng, đối với Văn Vũ, những thứ này khi đối diện với kẻ địch không có tác dụng!
Tùy tiện để ba đạo cụ sang một bên, Văn Vũ lại nhìn đến 3 cái nhẫn có kích thước 3.3.3.
Lần này,đồ bên trong không hề ít, Văn Vũ lấy được hơn 10 đạo cụ phòng hộ, trong đó có 3 thứ mà chức nghiệp gải cấp 4 dùng được!
Cuối cùng, ánh mắt Văn Vũ nhìn đến chiếc nhẫn trên tay ông Phương.
Nhẫn không gian ( đạo cụ cấp C): bên trong kích cỡ 10.10.10
Không cần nói gì, nói đến cấp độ nhẫn không gian thôi, đã đủ để cho Văn Vũ vừa ý lắm rồi.
Mở nhẫn không gian, Văn Vũ bị đồ bên trong làm choáng ngợp.
Hơn 10 đạo cụ phòng thủ cho chức nghiệp gỉa cấp 4, gộp lại nhau, đủ để ngăn được chức nghiệp gỉa cấp 4 tới 10 phút, còn có thêm hai đạo cụ đùng cho chức nghiệp gỉa cấp 5.
Tất nhiên, đây chỉ là xếp hạng đạo cụ phòng hộ đối với Văn Vũ, như bản thân Văn Vũ vậy, cậu có thể dễ dàng đạt được sức tấn công của một chức nghiệp gải cấp 5 là bình thường!
Nhẫn không gian của ông Phương bị đổ ra, các loại đồ đạc lung tung rơi hết ra nên đại sảnh, sau đó cậu lấy từng món đồ của mình trong nhẫn không gian ban đầu đặt vào chiếc nhẫn mới.
Mảnh vỡ Sách đen, cuốn kỹ năng ánh sáng của thần bóng tối, còn có thức ăn và vài thứ đồ khác, cùng một sợi dây leo nhỏ thu thập được ở trấn Hoa Lâm.
Bây giờ có thêm nhiều đạo cụ phòng hộ hơn.
Vừa ý gật đầu, Văn Vũ lại thu nốt ai con rối thép phía sau vào nhẫn không gian.
Hai tên này, mặc dù với Văn Vũ hiện tại mà nói, chả có tác dụng mấy, nhưng dùng cho sau này, có hiệu quả phá đám nhất dịnh không tồi.
Đơn giản sắp xếp lại toàn bộ tài sản bản thân, Văn Vũ lại vừa ý gật đầu.
Mấy vật bên ngoài, Văn Vũ không quá coi trọng, nhưng có còn hơn không.
Cần biết, bản thân Văn Vũ, là một người theo chủ nghĩa thực dụng!
…
Tiếng bước chân ồn ào bên ngoài càng ngày càng gần, Văn Vũ tỉ mỉ lắng nghe, liền nhận ra đó là ai.
Đưa Độc Nhãn và Tinh vào hình thái mini,Văn Vũ ngồi thẳng người dậy, đợi người bên ngoài đến.
Không cần đến 1 phút, Lâm Hải Phong dẫn đầu bước vào đại sảnh lộn xộn, phía sau,là Cuồng Lưu và Phương Văn Hải.
Chương 355 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]