Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 356: CHƯƠNG 356: BẢN ĐỒ

Sau ba người, còn có vài binh sĩ trang bị vũ khí dày đặc, trong đó có một người đang vác một chức nghiệp gỉa trên vai.

“Gỉai quyết rồi?”

Văn Vũ gật đầu, coi như trả lời.

“Không còn một ai sống sót.”

Lâm Hải Phong nghe thấy câu trả lời của Văn Vũ, vừa ý gật đầu đồng thời đi đến trước mặt Văn Vũ,khẽ cúi đâu.

“Tôi thay mặt cả khu tập trung Yên Kinh cảm ơn cậu vì hành động ngày hôm nay, hành động hôm nay của cậu, đã thay đổi toàn bộ người Trung Quốc còn sống sót.”

Văn Vũ khẽ lắc đầu.

“Đối với tôi mà nói, đây là một giao dịch, một nhiệm vụ bình thường, một cuộc thảm sát rất đơn giản.”

Nghe thấy câu trả lời của Văn Vũ, Lâm Hải Phong khẽ gật đầu, cũng không hỏi nhiều chuyện khác nữa.

Sau đó chỉ đạo mấy chức nghiệp gỉa phía sau, kiểm tra lại toàn bộ đại sảnh.

Có thể là sợ Văn Vũ chưa ra tay giết hết, cũng có thể là muốn tìm chút đồ gì đó.

Có điều, chuyện này cũng chả liên quan gì đến Văn Vũ.

Nhìn chức nghiệp gỉa đang được vác trên vai, có vẻ như đã chết rồi, là người đến từ khu tập trung Ma Đô, Văn Vũ bĩu môi.

“Khu tập trung Ma Đô có gì đó xảy ra, nhưng cụ thể là như nào vẫn chư tra ra được, đây là một tử sĩ.”

Cuồng Lưu giải thích với Văn Vũ.

Văn Vũ gật đầu, nghi ngờ khi nãy, chỉ là sự tò mò của Văn Vũ mà thôi.

Đứng thẳng dậy, Văn Vũ đứng bên cạnh Lâm Hải Phong đang đứng cạnh xác ông Phương nói.

“Nhiệm vụ hoàn thành, không có chuyện gì nữa, thì tôi đi trước đây.”

Lâm Hải Phong vừa nãy cứ luôn đứng trước xác của ông Phương, không biết nghĩ cái gì, nghe thấy giọng của Văn Vũ, gật đầu.

“Ngày mai, đến quân bộ, chúng ta tiến hành giaop dịch hai bên cùng có lợi, cũng coi như là lần đầu hợp tác của chúng ta thành công!”

Nghe thấy lời nói của Tư lệnh Lâm, Văn Vũ cười hai tiếng, gật đầu, quay người đi ra bên ngoài.

Khu tập trung Ma Đô, trong phòng làm việc cảu Bành Quân.

Khi Lâm Hải Phong phát động cuộc tấn công vào khu trung tâm, Bành Quân đã nhận được tin tức.

“Lão Lâm cũng ra tay nhanh thật!”

Bành Quân thở dài đứng dưới ánh nắng cười khổ nói.

Bên cạnh, một người mặc quân phục, với cặp lông mày hình kiếm khẽ cau mày gật đầu.

“Ban đầu tôi nghĩ, đợi đến khi có cơ hội thích hợp, sẽ liên lạc thẳng với những gia đình gia thế đó, cùng khống chế Lâm Hải Phong, từ đó lấy được khu tập trung Yên Kinh, nhưng, Lão Lâm một khi ra tay, những người đó không hay biết sẽ không thể may mắn được tha!”

Bành Quân bất lực lắc đầu, trong giọng nói cũng có chút tiếc nuối.

“Đúng rồi, lúc trước, bảo cậu điều tra tin tức thế nào rồi?”

Người thanh niên ngồi bên cạnh khẽ gật đầu.

“Đã có tin tức rồi, cái loại ma đầu đó ở Cáp Nhĩ Tân.”

Bành Quân nghe thấy tin tức, trong mắt ông ta lộ ra vẻ tham lam không thể che giấu được.

“Đây là khu tập trung Ma Đô, cậu trước tiên chịu trách nhiệm xử lý chính vụ ở đây đi, tôi cần đi một chuyến đến Cáp Nhĩ Tân.”

Người thanh niên gật đầu.

Bành Quân đứng dậy, vội càng mặc quần áo, sau đó như nghĩ đến cái gì đó, đứng im tại chỗ một lúc, mới nói.

“Thủ lĩnh sứ đồ mới đã bồi dưỡng được chưa?”

Ngươi thanh niên gật đầu.

“Gọi anh ta đi cũng tôi.”

“Hiểu rồi.”

Người thanh niên nghe theo chỉ thị của Bành Quân, lập tức đi ra bên ngoài.

“Đúng rồi, Bằng Quảng, còn một chuyện nữa, cậu để ý một chút đến hành động của trình tự số 2 cho tôi, anh ta dạo gần đây có hợp tác với lão Lâm, , nói chuyện với người bảo vệ số 1, tìm cơ hội xử lý anh ta đi.”

Nghe thấy 4 chữ trình tự số 2, cái người tên là Bằng Quảng trong mắt hiện lên sự lạnh lùng.

Nhìn thấy phản ứng của Bằng Quảng, Bành Quân cười lên.

“Đoạn thời gian gần đây, cũng có suy nghĩ một chút về năng lực mới của cậu, đợi đến khi thành thục rồi, cậu chính là trình tự số 2, chứ không phải là trình tự số 5 nữa.”

“Còn nữa, gần đây nói chuyện nhiều với người bảo vệ số 1 một chút, tranh thủ lấy nhiều lợi ích từ tay anh ta vào.”

“Hiểu rồi ạ.”

Bằng Quảng gật đầu, quay người đi ra khỏi phòng.

Lúc này chỉ còn mỗi Bành Quân dứng trong phòng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lúc lâu sau, Bành Quân cười ha ha lên, đồng thời tự nói với mình.

“Chuyện này đúng là rất thú vị, không ngờ, người bảo vệ bảo địa dưới tay chủ nhân, lại có suy nghĩ phản bội…”

“Hóa ra, chủ nhân, cũng không phải là toàn năng nha!!!”

Văn Vũ tỉnh lại chỉ thấy trong không khí toàn mùi thuốc súng và máu.

Kéo rèm cửa sổ ra, ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào trong phòng, khiến cho Văn Vũ lập tức thấy ấm áp.

Nhìn con đường bên ngoài cửa sổ, xe cứ đi qua đi lại, cùng với đám binh sĩ canh gác, Văn Vũ lập tức cau mày lại.

Xem ra, việc thu dọn tàn tích của mấy gia đình gia thế này vẫn chưa hoàn thành.

Chương 356 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!