Văn Vũ ngắt lời Lâm Hải Phong.
“Những điểm màu đen là tượng trưng cho chủng Thần thú?”
Lâm Hải Phong gật đầu, Văn Vũ nhất thời bất đắc dĩ.
“Tổng cộng có bảy chỗ, đó là những nơi xuất hiện chủng thần thú ở Hoa Hạ. Nhưng tôi cũng không dám khẳng định có còn nữa hay không.”
Văn Vũ tỉ mỉ đánh giá bản đồ, bảy con chủng Thần thú phân bố ở các vị trí khác nhau, mặc dù khu vực xuất hiện đếu giáp biên giới nhưng lại vô cùng rõ ràng.
“Phù…”
Văn Vũ thở dài.
“Chưa nói đến chuyện chúng thuộc chủng Thần thú, dù là sinh vật biến dị bình thường thì cũng rất khó có thể giết được!”
Theo Văn Vũ tĩnh toán, năng lực của cậu và Độc Nhãn, cộng thêm Độc Nhãn biến thành Vô Diện thì có thể liều được với một con thuộc chủng Thần thú. Hơn nữa, cộng thêm cả Tinh thì có thể xem như chiến đấu được với hai con chủng Thần thú!
Nhưng sức chiến đấu này chỉ đủ để có thể khai chiến với chủng Thần thú chứ không thể đảm bảo toàn thắng!
Thế nên, săn lùng Thần thú là một chuyện không hợp lý, cho dù có xét từ khía cạnh nào đi chăng nữa!
…
Lâm Hải Phong nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Văn Vũ thì gật đầu, chỉ lên những chấm đỏ trên bản đồ.
Những chấm nhỏ không ít, hầu hết phân bố ở gần sông suối núi non.
Lâm Hải Phong giải thích.
“Những chấm đỏ này là nơi tập trung của những con thú biến dị cỡ lớn, một chuỗi thực vật hoàn chỉnh đã được tạo ra ở đây. Khu vực này đối với những chức nghiệp giả bình thường mà nói thì chính là cấm khu, nhưng đối với cậu thì chắc là không có vấn đề gì, trừ khi trong đó có chủng loại Thần thú mà tôi không phát hiện ra.”
“Thần thú không dễ xuất hiện như vậy đâu!” Văn Vũ khẳng định chắc nịch.
Đây là điều chắc chắn.
Hoa Hạ lớn như vậy mà mới chỉ phát hiện ra bảy con, tính cả Tinh và Chu Tước là chín con!
Số lượng rất ít.
Lâm Hải Phong nhún vai, thấy Văn Vũ chăm chú quan sát bản đồ thì uống một ngụm trà rồi nói tiếp.
“Thực ra tôi cho cậu xem cái này không phải để cậu đi giết bọn chúng.”
Văn Vũ nghe thế thì ngẩng đầu lên.
“Chắc cậu đã quên, tôi đã từng nói rằng chúng tôi muốn hợp tác với bọn chúng. Nếu cậu đi giết chúng thì cũng đâu có lợi gì?”
Lâm Hải Phong nói thẳng luôn, rất trực tiếp, rất thực tế, Văn Vũ cũng thích giao tiếp với những người không nói lòng vòng.
“Hơn nữa, vào lúc này tôi cũng không muốn cậu đi săn sinh vật biến dị, bởi vì cậu cũng biết, những con thú đó sau này sẽ kề vai sát cánh cùng chúng ta.”
Văn Vũ gật đầu.
Đây là sự thực, nhưng Văn Vũ không thể vì chuyện này mà từ bỏ thăng cấp!
Nâng cao thực lực của bản thân là trên hết!
Lâm Hải Phong nói xong thì cuộn bản đồ vào, chậm rãi nói.
“Chắc cậu đã nhớ vị trí trên tấm bản đồ rồi, đây coi như phần thưởng thêm cho nỗ lực lần này của cậu. Dù sao thì tìm một cô gái cũng không cần phải vất vả như thế! Giao dịch này với cậu mà nói thì không công bằng!”
“Tôi có một đề nghị, cậu nghe thử một chút, sau đó nếu cậu không đồng ý thì cậu đi tìm những con thú biến dị đó cũng chưa muộn.”
Lâm Vũ nghe ông ta nói thế thì gật đầu.
Lâm Hải Phong thấy thái độ của Văn Vũ thì cười cười, chậm rãi nói.
“Tôi cảm thấy cậu giết Ma tộc để thăng cấp nhanh hơn nhiều so với giết thú biến dị, cậu nghĩ thế nào?”
…
“Tôi cũng cảm thấy thế, nhưng bây giờ Ma tộc vẫn chưa xuất hiện!”
Văn Vũ bình tĩnh đáp lại.
Nói chính xác hơn thì Văn Vũ mới chỉ nhìn thấy Ma tộc xuất hiện trên trái đất một lần!
Đó là bên trong chiến trường hai giới.
Ở trong bảo địa thì đã nhìn thấy mấy lần…
Chờ chút!
Nghĩ đến đây, Văn Vũ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Hải Phong.
Lâm Hải Phong chỉ mỉm cười uống trà.
“Ông có bảo địa chứa ma tộc?”
Đến cả Lý Toàn An còn có thể giấu một cái bảo địa, vậy thì Văn Vũ không tin trong quân khu không có cái nào.
Lâm Hải Phong nghe Văn Vũ hỏi thì gật đầu, chậm rãi giải thích.
“Chúng tôi có rất nhiều bảo địa, những thứ này đóng rồi lại mở, mở rồi lại đóng. Số bảo địa trong tầm kiểm soát của quân đội có khoảng chừng một trăm cái!”
“Nhưng phần lớn là những bảo địa một lần, cầm bảo vật xong là sẽ hoàn toàn đóng lại. Một số ít là bảo địa khiêu chiến, có thể tiếp nhận hầu hết các chức nghiệp giả!”
“Nhưng cách đây không lâu, quân đội lại phát hiện ra một bảo địa siêu cấp! Bảo địa này rất đặc biệt, cậu có muốn xem không?”
Văn Vũ nghe thế thì gật đầu ngay lập tức.
Ai có thể bỏ qua chuyện này cơ chứ.
Lâm Hải Phong nhìn thấy đáp án của Văn Vũ thì cười.
“Thế thì tôi cảm thấy giao dịch của chúng ta có khả năng thành công rồi.”
Lâm Hải Phong nói xong thì mặc áo khoác vào rồi ra ngoài.
Hai cảnh vệ đứng ngoài cửa thấy Lâm Hải Phong đi ra thì nhanh chóng chào một cái quân lễ.
Chương 358 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]