Lâm Hải Phong quay đầu dặn dò một người cảnh vệ cấp ba đỉnh phong mấy câu rồi dẫn Văn Vũ đến tòa nhà quân sự.
Tài xế của Lâm Hải Phong đã chờ sẵn ở bên ngoài.
“Đi cùng chứ?”
“Không cần, tôi tự lái xe.”
Lâm Hải Phong gật đầu.
“Vậy cậu bám theo tôi, đường hơi xa một chút.”
…
Lâm Hải Phong nói hơi xa, thực sự là rất xa.
Hai chiếc xe chạy liên tục khoảng ba tiếng đồng hồ, rời khỏi khu tập trung Yến Kinh, sau đó dừng lại ở một khu nhà xưởng lớn.
Thấy Lâm Hải Phong đã xuống xe, Văn Vũ cũng đi xuống.
“Ở đây.”
Lâm Hải Phong chỉ vào một tòa nhà xưởng to lớn, chậm rãi nói.
Văn Vũ quan sát xung quanh, bức tường bên ngoài nhà xưởng mới tinh, hình như được xây dựng sau khi mạt thế xảy ra. Nhưng điều làm Văn Vũ ngạc nhiên đó là ở đây không có dấu vết người khác ra vào.
Lâm Hải Phong nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Văn Vũ thì mỉm cười.
“Đi theo tôi.”
Nói xong, Lâm Hải Phong đi đến trước cửa nhà xưởng.
…
Ông ta vừa bước đến trước cánh cửa lớn thì một thứ gì giống như máy ảnh bỗng nhiên xuất hiện từ một khe nứt, những ánh sáng đỏ quét qua người Lâm Hải Phong.
Một lát sau, một tiếng “Tích” vang lên, cánh cửa nhà xưởng mở ra, để lộ đường đi tối đen bên trong.
“Khu nhà xưởng này mới được xây dựng không bao lâu, đồ vật bên trong cũng vô cùng cơ mật, thế nên chúng tôi không cử người canh giữ bên trong này.”
“Thứ nhất là vì thời gian quá ngắn, thứ hai là vì không muốn thu hút sự chú ý, thứ ba là vì không đủ nhân lực…”
“Nhưng vẫn có các tiểu đội tinh anh, và tiểu đội tinh anh nhất nằm trong quân ngũ của chúng ta.”
“Cậu cũng đã gặp đội trưởng rồi.”
Văn Vũ nghe Lâm hải Phong nói đến đây thì gật đầu.
“Phương Văn Hải đúng không?”
“Đúng, chính là anh ta, việc dọn dẹp khu trung tâm hôm qua cũng do Phương Văn Hải dẫn theo tiểu đội của mình ra tay. Bọn họ là tổ chức mà tôi thành lập sau khi mạt thế xảy ra, một đơn bị tổng hợp các chức nghiệp giả và những trang thiết bị hiện đại. Từ khi tôi phát hiện ra bảo địa này đến nay là hơn một tuần, tiểu đội của họ vẫn luôn làm nhiệm vụ canh gác ở đây, đồng thời cũng sẽ vào bảo địa chấp hành nhiệm vụ.”
Văn Vũ nghe đến đây thì lên tiếng.
“Nhiệm vụ gì?”
Lâm Hải Phong không trả lời mà đi vào con đường tối om.
…
Con đường không dài lắm, đi vài chục giây là đến cuối.
Ở cuối con đường có hàng loạt binh sĩ đang canh giữ lối đi, nhìn thấy Lâm Hải Phong thì lập tức chào theo kiểu quân đội.
Văn Vũ nhìn quân phục của những binh sĩ này, nhìn giống của Phương Văn Hải như đúc. Những người này có lẽ là bộ đội đặc biệt mà Lâm Hải Phong vừa nói đến.
Văn Vũ theo Lâm Hải Phong vào trong, mọi thứ dần dần hiện ra trước mắt.
Điều nổi bật nhất là lối bảo của bảo địa ở ngay giữa nhà xưởng! Lối vào cao khoảng ba mươi mét, các ánh sáng trắng di chuyển không ngừng.
Ngoài ra, chẳng có gì cả…
Nhưng khi nhìn kĩ lối vào, Văn Vũ hơi nhíu mày.
“Lối vào hơi nhỏ.”
Đúng là hơi nhỏ một chút, nếu dựa theo quy mô này thì bảo địa trước mặt Văn Vũ chưa đủ cấp độ để gọi là bảo địa siêu cấp, cùng lắm thì có thể miễn cưỡng coi như một bảo địa lớn!
Lâm Hải Phong nghe thế thì khẽ nhún vai.
“Lối vào cũng chỉ là lối vào mà thôi, nhưng người bảo vệ bảo địa lại rất thú vị. Khi bảo địa mở ra, lối vào của nó có thể cao đến hai trăm mét! Cao ngất trời!”
“Chúng tôi đã cử chuyên gia đến giao lưu với người bảo vệ bảo địa một chút.”
“Cậu đoán xem kết quả như thế nào?”
Lâm Hải Phong quay sang cười với Văn Vũ.
“Hai bữa thịt nướng, hai bình rượu Ngũ Lương, sau đó người bảo vệ bảo địa đã không giấu chúng tôi chuyện gì.”
“Lối vào có thể điều chỉnh kích thước, cái này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”
Văn Vũ nghe Lâm Hải Phong nói thế thì tò mò nhìn lối vào bảo địa.
Lâm Hải Phong nói tiếp.
“Theo quan sát của chúng tôi thì những người bảo vệ bảo địa là những sinh vật còn sống sót sau khi Ma tộc hủy diệt thế giới. Nếu đã là sinh vật thì có nghĩa là cũng có dục vọng, có dục vọng thì tất nhiên có thể nói chuyện, cũng có thể lợi dụng.”
“Chúng tôi đã có được không ít tin tức từ người bảo vệ bảo địa này.”
“Đi thôi, vào trong đã.”
Lâm Hải Phong nói xong thì chạm tay vào lối vào, một luồng ánh sáng lóe lên, Lâm hải Phong biến mất.
Văn Vũ cũng theo sát vào trong.
…
Cảm giác chóng mặt quen thuộc ập đến, nhưng chưa đến một giây sau, Văn Vũ đã thoát khỏi trạng thái đó.
Văn Vũ nhìn bốn phía xung quanh, sau đó bị cảnh tượng trước mắt dọa chết khiếp!
Bởi vì trước mặt Văn Vũ rõ ràng là một thành phố nhỏ làm bằng sắt thép.
Bố cục thành phố rất hợp lý, vị trí trung tâm là một tòa pháo đài!
Mà lối vào của bảo địa nằm ngay cạnh tường thành!
Lâm Hải Phong đứng bên cạnh giải thích.
Chương 359 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]