“Thành phố này có sẵn trong bảo địa, được coi là nơi trú ẩn và tập hợp của các chức nghiệp giả khi tiến vào bảo địa.”
“Nơi này được quân đội chúng tôi gọi là trạm canh gác.”
…
Một tia sáng lóe lên trước mặt Văn Vũ, một người mặc áo choàng đen, hình dáng kì lạ xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
“Xin chào trình tự số hai, tôi là người bảo vệ bảo địa, số thứ tự 56, cậu có thể gọi tôi là Kaldor!”
Văn Vũ khẽ gật đầu, ra hiệu mình đã biết.
Lâm Hải Phong đứng bên cạnh nói.
“Tôi đưa trình tự số hai vào đây, tự tôi sẽ giải thích quy tắc và nhiệm vụ trong bảo địa, không cần phiền đến ông.”
Lâm Hải Phong vô cùng lịch sự và khách sáo.
Kaldor nghe Lâm Hải Phong nói thế thì gật đầu, mỉm cười với Văn Vũ một cái rồi biến mất.
Văn Vũ nhìn về hướng Kaldor biến mất một lúc, sau đó mới lên tiếng.
“Người bảo vệ bảo địa này là người như thế nào?”
Văn Vũ mới chỉ gặp hai người bảo vệ bảo địa, một là Arkada, một là tứ hoàng tử.
Arkada nói cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ. Còn tứ hoàng tử, dựa theo những gì Văn Vũ biết thì người này không phải người tốt.
Lâm Hải Phong nghe Văn Vũ hỏi thế thì mỉm cười trả lời.
“Theo đánh giá của các chuyên gia của tôi thì Kardor là người khá thân thiện. Ông ta mặc dù có vẻ hơi kì quái nhưng vẫn là người tốt, trong lòng ông ấy rất đơn thuần.”
Văn Vũ nghe xong thì gật đầu.
“Thế thì bảo địa này cũng không khó lắm.”
“Không, trên thực tế, độ khó của bảo địa này có thể nói là vô cùng khủng khiếp!!!”
Lâm Hải Phong nói xong thì không nói thêm nữa, dẫn Văn Vũ vào bên trong pháo đài.
Vừa đi vừa giải thích.
“Lát nữa tôi sẽ nói rõ tình hình ở đây sau, bây giờ chúng ta cứ đến pháo đài trước. Nơi đó thuộc về sở chỉ huy tác chiến của chúng tôi, còn có một chi nhánh của viện khoa học.”
Bước chân của nhiều người rất nhanh, bản thân Lâm Hải Phong cũng là chức nghiệp giả cấp 3, chưa cần tới 10 phút thì đã qua hơn nửa thành phố sắt thép và đi bộ đến cổng pháo đài.
Trên đường đi, Văn Vũ cũng quan sát tỉ mĩ phong cách kiến trúc của thành phố.
Phong cách trông giống với một số thành trì theo kiểu Châu Âu xưa, những ngôi nhà giống như những chiếc quan tài sắt, bên trong trống rỗng.
Theo cách nói của Lâm Hải Phong, do bảo địa vừa mới mở, quân đội vẫn chưa cử quân quy mô lớn đi vào.
Nhưng có thể dự đoán là một khi giải quyết một số vấn đề nào đó, nơi này sẽ thành một nơi đóng quân, khai thác thành một thành phố mới.
Khi một nhóm người đến trước pháo đài, Lâm Hải Phong trực tiếp đưa ra một thứ tương tự như thẻ bài thân phận.
Nhìn thấy thứ này, binh sỹ phụ trách canh cổng ra vào của pháo đài lập tức cho vào.
Quy mô bên trong pháo đài rất lớn, rộng rãi, chia làm 3 tầng.
Lâm Hải Phong giới thiệu.
“Tầng thứ nhất và tầng thứ 2 thuộc về nơi ở của đội hành động đặc biệt đóng quân ở đây. Tầng thứ 3 là phòng họp với trung tâm chỉ huy tác chiến, cũng như một số phòng ban chức năng khác. Ngoài ra, bên dưới còn có một tầng, bây giờ là địa bàn của bộ phận nghiên cứu khoa học.”
Lâm Hải Phong giới thiệu đơn giản một lượt, sau đó trực tiếp đưa Văn Vũ lên tầng 3.
Ở cuối cầu thang, Phương Văn Hải đã nhận được tin tức và một người trung niên mặc đồ trắng đã đợi ở đây từ lâu.
Lâm Hải Phong gật đầu với 2 người, trực tiếp đi vào phòng họp lớn trên tầng 3.
Đợi một số người đã ngồi ngay ngắn, lúc này Lâm Hải Phong mới giới thiệu.
“Đây là Phương Văn Hải. Cậu từng gặp rồi, trước mắt thuộc tổng chỉ huy các hoạt động quân sự trong bảo địa này, cũng là chức nghiệp giả cấp 4 duy nhất ở bảo địa này.”
Phương Văn Hải gật đầu với Văn Vũ.
“Người này, là Triệu Tường, là phó viện trưởng của viện khoa học, trước mắt phụ trách nghiên cứu của bảo địa và một số công việc mang tính đặc thù.”
Nội dung công việc cụ thể, Lâm Hải Phong không giới thiệu cho Văn Vũ, có thể là bí mật nội bộ, và bản thân Văn Vũ cũng không hứng thú với phương diện này.
Sau đó, Lâm Hải Phong chỉ vào Văn Vũ.
“Người này, là trình tự số 2, Văn Vũ!”
“Tôi gọi cậu ấy tới đây, một mặt là vì ứng phó với khả năng xảy ra cuộc chiến tranh quy mô lớn với các cường giả trên cấp 4 của ma tộc.”
“Khoảng thời gian trước, từ lúc Tiểu Hải sau khi đạt được tình báo của đối thủ thì luôn kêu gào rằng cường giả không đủ, lần này tôi có thể tìm một cái đùi to cho cậu đây.”
Nghe Lâm Hải Phong nói những lời chế giễu thì Phương Văn Hải hơi chau mày.
“Có thể vẫn chưa đủ …”
“Ồ? Lại xuất hiện tình hình mới hả?”
Phương Văn Hải đứng lên, trực tiếp mở tấm màn bên cạnh, ra hiệu cho nhân viên bảo vệ bật máy chiếu.
Sau đó, nhìn Lâm Hải Phong và Văn Vũ, Phương Văn Hải trịnh trọng nói.
“Trước tiên tôi giới thiệu sơ tình hình ở đây cho Văn Vũ biết!”
“Bảo địa này, vốn không thuộc về bất kỳ loại bảo địa nào đã biết.”
Khi máy chiếu hoạt động, một bản đồ khổng lồ xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
“Toàn bộ khu vực hình tròn của bảo địa này, theo thăm dò của bộ đội chúng tôi, diện tích của khu vực này là 100 ngàn km2.”
Văn Vũ thầm tính toán trong lòng, 100 ngàn km2, đại khái tương đương 1 / 4 diện tích tỉnh Hắc Long Giang.
Chương 360 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]