Với thân phận của Lâm Hải Phong, thật sự không cần phải chịu bất cứ nguy hiểm gì ở bảo địa này.
Lúc này ở phòng họp lớn, chỉ còn lại Văn Vũ và Cuồng Lưu.
Văn Vũ liếc nhìn Cuồng Lưu vài cái, chiến lợi phẩm thu được khi chiến đấu ở ngoài thành phố Ma không phải ít, tất nhiên, điển thế chất cơ thể cụ thể của Cuồng Lưu, Văn Vũ vẫn chưa đoán chắc được, nhưng nhất định, thể chất cơ thể của Cuồng Lưu đã có một bước tiến nhảy vọt!
Đây mới là điểm mà khiến cho Văn Vũ thật sự đau đầu.
Nhưng trong dự tính, mấy người trình tự có số cao hơn, thì độ khó trong việc thăng cấp sẽ ít hơn bản thân nhiều.
Mặc dù bản thân là chức nghiệp, đảm bảo bản thân có thể giành được lợi thế cao hơn trong trận chiến cùng cấp, đáng tiếc, ở mức độ đơn giản của thăng cấp mà nhìn, sự tiêu hao của hồn sư sẽ nhiều gấp mấy lần chức nghiệp gỉa bình thường.
Tất nhiên, điểm tích lũy đạt được cũng sẽ có tốc độ nhanh hơn mấy lần, rất khó mà nói đó là tốt hay xấu.
Mà Cuồng Lưu tất nhiên không hiểu những gì Văn Vũ nghĩ.
Trực tiếp lấy ra từ nhẫn không gian một chiếc máy thông tin, trong đó giao tiếp một cách ngắn gọn, sau đó nói với Văn Vũ.
“Một lúc nữa Tiểu Tuyết sẽ đưa ma tinh đến đây, sau đó tôi sẽ thu xếp một chút, giao cho cậu vài người có thực lực không tệ, cũng coi như giúp cậu giảm đi chút ghánh nặng công việc.”
Văn Vũ gật đầu.
Vấn đề ở mặt này, vẫn nên để Cuồng Lưu thu xếp, mà bản thân, chỉ cần bảo đảm tận lực là được.
…
Qua một lúc, Tiểu Tuyết và những chiến sĩ quân đội cấp bậc khác nhau bước vào phòng họp.
Sau khi nhận được 30 viên ma tinh từ chỗ Tiểu Tuyết, Văn Vũ trực tiếp đưa vào cơ thể của Tiểu linh thú.
Thấy cảnh này, Tinh và Độc Nhãn chảy nước miếng, làn sóng tinh thần không ngừng truyền đến những giọng nói với ngôn ngữ con người “Đại ca thiên vị” “Đại ca không đối tốt với chúng ta.”” Hay liên minh lại đi.” .
Đợi đến khi Tiểu linh thú hấp thu toàn bộ ma tinh, điểm thể chất cơ thể tăng cao lên 248 điểm, Cuồng Lưu mở tấm bản đồ ra, nói.
“Đây là bản đồ của toàn bộ khu bảo địa,tôi ở giữa đã phân một khu thành hai phần, chia làm hai khu săn bắt.”
Cuồng Lưu nói xong, vẽ một đường thẳng nối từ thành phố Ma và trạm canh gác.
“Văn Vũ chịu trách nhiệm bên phải, tôi chịu trách nhiệm bên trái, sau đó theo đội mà anh dẫn, mỗi người nhận 30 lính tinh nhuệ lập thành một đội, trong đó chia 5 tiểu đội.
“Số 1,2 ,5 ,8 ,9 các anh đứng ở bên mặt phải, các anh hoàn toàn do Văn Vũ chịu trách nhiệm, toàn bộ phải nghe theo sự chỉ đạo của Văn Vũ, phần còn lại là của tôi, có vấn đề gì hay không?”
“Không có, trưởng quan!”
10 cường gỉa trong quân đội lập tức hành lễ, hô to trả lời.
“Vậy tốt, lập tức xuất phát.”
…
Sau khi giải quyết vấn đề này một cách đơn giản và gọn gàng, Văn Vũ và Cuồng Lưu khoác vai nhau đi ra khỏi phòng họp.
“Đúng rồi, cái này cho cậu.”
Cuồng Lưu lấy ra một máy thông tin màu bạc đưa cho Văn Vũ.
“Kênh đã được điều chỉnh hết rồi, sẽ có người thông báo cho cậu biết địa điểm xuất hiện ma vật cấp cao, hoặc là nơi mà tiểu đội gặp nguy hiểm, nhưng theo tính toán của tôi, bọn chúng cũng không ngu như vậy đâu, dù sao tai mắt và người do thám của chúng tôi cũng đã phân bố trên khắp bảo địa rồi.”
Văn Vũ gật đầu, nhận lấy máy thông tin, lại chào hỏi Cuồng Lưu, rồi đi ra bên ngoài.
…
Đầu tiên cần trở lại nơi nghỉ chân tạm thời của cậu đã, cứ nghỉ ngơi trước một lúc.
Khoảng vài tiếng sau, Văn Vũ ra ngoài, cưỡi trên người Tinh, đi thẳng về phía thành phố Ma.
Trên đường đi,Văn Vũ không ngừng mò mẫn máy thông tin, cũng đã có được khá nhiều thông tin.
Các chiến sĩ của quân đội đã được xuất phát theo như thu xếp của Cuồng Lưu, tập trung ở bảo địa đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Theo báo cáo của tiền phường, thành phố Ma trước mắt không có bất cứ động thái gì lớn, chỉ là ma vật bên trong càng ngày càng nhiều,đừng nói trên đường, mà ngay cả trên nóc nhà cũng đầy dấu chân của thằn lằn hai chân.
Nhưng mấy tên này không ra khỏi thành, có thể là do sợ sự uy hiếp của vũ khí nhiệt của con người, cũng có thể là còn nguyên nhân khác.
Nhưng qua video do nhân viên tình báo quay lại, Văn Vũ nhìn thấy một con ma vật hắc bì quen thuộc ngồi trên đầu một con thằn lằn hai chân, trò chuyện với một Ma Chủng rất lạ.
Và vòng xoáy đen ở trung tâm thành phố, vấn không ngừng nuốt chửng khá nhiều thằn lằn hai chân.
“Cho nên nói, bây giờ nó đang là một đống shit,đúng không?”
“Anh nói như vậy, cũng không sai…”
Giọng của Cuồng Lư truyền ra từ máy thông tin.
Văn Vũ thở dài một cái, bảo Tinh bay nhanh lên trước.
…
Trong thành phố Ma, nhìn những máy bay không người lái, trong mắt Ma Chủng hiện lên vẻ hung ác.
“Mấy cái tên này…”
Trong giọng nói đầy sát khí, khiến cho ma vật hắc bì bên cạnh lập tức thấy lạnh người.
“Ngươi nghĩ ra cách giải quyết mấy thứ đồ phát nổ đó chưa?”
Nghe thấy câu hỏi của ma chủng, ma vật hắc bì khẽ lắc đầu.
Một lúc lâu sau, Ma chủng từ từ nói.
Chương 408 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]